Page 10 of 70

Một bài thơ về Mẹ

Posted: Fri Aug 14, 2020 7:12
by thangtram
Á ĐÙ !

La Mai Thi Gia

Bữa bạn bảo : Á đù tau nhớ mẹ
Cái đứa đàn ông ngồi khóc thiệt tình
Tại bữa ấy mưa dầm trời dầm đất
Cả vũ trụ buồn chứ mình đếch chi tau

Bữa bạn bảo : thôi tau về với mẹ
Chừ sức mẹ còn ngon đang cười nói rộn nhà
Về rủ bạn bày bừa ăn nhậu
Để nghe mẹ chửi ầm : mày giống hệt thằng cha !

Bữa bạn xỉn , tụt quần khoe mớ sẹo
Chằng chịt bờ mông lằn nhỏ lằn to
Bạn nhếch mép , roi ba tau tuốt xác
Và mẹ hằng đêm đắp thuốc khóc oà

Bữa bạn xỉn khóc bù lu như con nít
Tau từng tưởng mẹ tau không phải đàn bà
Gạch đá vữa vôi đội đầu thoăn thoắt
Đội bốn thằng con như không có cha

Nhà tau dột từ trên dột xuống
Dột từ cha khốn đốn bần cùng
Dột trong cơn say người chồng nghiện ngập
Mẹ nát một đời trong cái thói bao dung

Chừ bạn gọi : Á đù, mẹ mất !
Tau về quê lo cho mẹ chỗ nằm
Sống chẳng được cái nhà che sương gió
Chết phải được cái mồ cho ấm mẹ , mày ơi !

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Fri Aug 14, 2020 9:40
by Cỏ may
:khoc Bài thơ toàn giống cảnh của em, chỉ khác là ba em không nát rượu thôi!

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Wed Aug 19, 2020 8:22
by Người Rừng
Bài thơ không dính dáng hoàn cảnh gì là má con of Rừng.
Nhưng đọc cũng rọ rạy mi mắt.

Thơ Hoàng Lộc

Posted: Tue Aug 25, 2020 7:00
by thangtram
BỎ LÀM THƠ ĐI UỐNG RƯỢU
Hoàng Lộc

đời chẳng còn ai quí kẻ làm thơ
ta mới nản văn chương , ngồi uống rượu
ba mươi mấy năm đôi lần tình phụ
ta đã ớn rồi con-gái-con-gung

khi giơ roi quất những cuộc tình khùng
ta quất trúng trái tim mình vô tội
ba mươi mấy năm đời ta lỡ mỏi
gã Khổng Minh trong truyện cổ buồn hiu

trước đổi đời danh sĩ cũng lêu bêu
hà huống gì ta một thằng say rượu ?
hà huống gì em lòng non thục nữ
yêu thiên tài , yêu chỉ để làm duyên

nếu thiên tài đúng là những tên điên
chắc dễ nguôi khuây một đời gió thổi ?
ta đây nản văn chương tìm quán rượu
bởi chẳng còn ai quí kẻ làm thơ

sợi tình cừu em thả xuống ngày xưa
đã quấn đủ bao nhiêu vòng oan nghiệt ?
xin cảm ơn em hành ta thấm mệt
để yên lòng mê rượu , bỏ văn chương .

1973

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Tue Sep 01, 2020 12:34
by thangtram
Bông Hồng Cho Mẹ

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông

Đỗ Hồng Ngọc

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Sun Sep 20, 2020 7:36
by thangtram
Nguyên đêm thứ Bảy và cả ngày Chúa nhựt Sài gòn ăn theo bão rớt ngoài Trung, mưa rải rác, mây xám xịt, trời tù mù...cảm thấy trong người khá là dễ chịu. Chợt, đọc tin trên báo thấy có 3 người hết, nhiều người bị thương, nhiều nhà tốc mái, nhiều cầu bị lũ cuốn sập...hết cả hứng.

Nỗi đau khổ mất mát của người này, cứ phải đi song hành với sự thoải mái dễ chịu của người khác, đôi khi lại là nguyên nhân chính, mới căng ! Nhớ một bộ phim Mỹ, cha Thượng đế da đen M. F. nhượng quyền cho một chàng trai da trắng làm...Trời đôi ba bữa, chạy mất dép !

Sao khác được ?

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Mon Sep 21, 2020 8:19
by Người Rừng
thangtram wrote: Sun Sep 20, 2020 7:36 Nguyên đêm thứ Bảy và cả ngày Chúa nhựt Sài gòn ăn theo bão rớt ngoài Trung, mưa rải rác, mây xám xịt, trời tù mù...cảm thấy trong người khá là dễ chịu. Chợt, đọc tin trên báo thấy có 3 người hết, nhiều người bị thương, nhiều nhà tốc mái, nhiều cầu bị lũ cuốn sập...hết cả hứng.

Nỗi đau khổ mất mát của người này, cứ phải đi song hành với sự thoải mái dễ chịu của người khác, đôi khi lại là nguyên nhân chính, mới căng ! Nhớ một bộ phim Mỹ, cha Thượng đế da đen M. F. nhượng quyền cho một chàng trai da trắng làm...Trời đôi ba bữa, chạy mất dép !

Sao khác được ?
Ò... Cứ một niềm vui đến với người này thì nguy cơ có một nỗi buồn len vào kẻ khác.
Thôi thì thôi chịu
Vui buồn đan xen
Hôm nay toả nắng cười khan
Mai lòng rưng rứt ngỡ ngàng đẩu đâu....

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Mon Sep 21, 2020 8:22
by Người Rừng
Bên đây bắt đầu lạnh lấn gần trọn ngày. Nên Rừng thèm nồi mắm kho chờ sẳn ở bếp mà... giờ chỉ có mơ thoy.
Rau đắng cuối mùa cũng xanh um
Nồi mắm kho đã chách, bùm... biến đi.

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Tue Sep 22, 2020 2:34
by Cỏ may
Người Rừng wrote: Mon Sep 21, 2020 8:22 Bên đây bắt đầu lạnh lấn gần trọn ngày. Nên Rừng thèm nồi mắm kho chờ sẳn ở bếp mà... giờ chỉ có mơ thoy.
Rau đắng cuối mùa cũng xanh um
Nồi mắm kho đã chách, bùm... biến đi.
Nói nghe đã thấy thèm rồi. :roll:

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Posted: Tue Sep 29, 2020 8:33
by thangtram
Nền Giáo dục sụp đổ bắt đầu từ những nhà giáo dục. Tui khẳng định luôn. Đơn cử mới nhứt là từ câu phán xanh rờn của PGS.TS Nguyễn Hoàng Ánh:

PHỤ HUYNH VIỆT MỚI LÀ LỰC CẢN LỚN NHẤT CỦA GIÁO DỤC.