Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Posted: Thu Jul 03, 2025 9:34
Sáng sớm nay, chuông báo thức 5.30AM từ cái đt ré lên, trở mình, lấy ngón tay quẹt vô mặt nó, kiểu, biết rồi, im giùm. Cũng là một động tác thường nhựt, làm mỗi ngày thôi, nhưng...mắc chứng gì đó, không chừng mắc thằng bố, cảm giác nhói một cái chỗ xương sườn. Ngồi lên cái là đau liền. Má ơi, mớ bẹ sườn giở trò rồi, cẩn trọng, cẩn trọng, tui ơi.
Vụ ẹo xương sườn này, từng theo hành tui khá lâu rồi, chắc cũng đôi ba chục năm chớ không ít. Lâu lâu là bị, cốt từ việc trở mình bất tử, nhanh, gọn, đau điếng. Lần nặng nhứt là đau âm ỉ cỡ tuần lễ, nhúc nhích là đau, ho, hay ách xì, thì là đau điếng, đau chảy nước mắt. Cũng hên, đau cấp độ đó trước giờ chỉ đôi ba bận, còn thường thường, sau 24 tiếng đồng hồ là xong. Hy vọng bữa nay cũng không vượt ra ngoài vòng thông lệ.
Thế là, bỏ mục đạp xe trong thời dụng biểu bữa nay. Nghỉ, phê pha với thuốc điếu, cà phê sớm hơn thường bữa. Vác Ipad ra nghe thời sự quốc tế từ RFI, từ Sg TV, từ vài youtuber quen mặt, được bản thân tui đánh giá cao về mức độ chuẩn xác, khách quan. Anh chàng thường bắt đầu clip bằng câu Tôi Là Lê Minh, giọng Bắc 75. Phải thú thiệt, lần đầu nghe chàng nói, không hy vọng gì nhiều, nhưng, cứ thử, biết đâu lại hạp rơ chỗ nào đó. Và, nghe xong clip đầu tiên, tự cho rằng, nói nghe cũng được. Nội dung đề cập cũng lòng vòng chiến sự Nga-Ukrain, Israel vs Iran và đám râu ria ủy nhiệm, chính trường Mỹ, vị trí Tập vững chãi tới mức nào, và mới đây là, mớ nhùng nhằng giữa Cambodia và Thailand, với chiêu trò dơ dáy của vua không ngai Hunsen đổ lên đầu vị Thủ tướng trẻ hàng con cháu của vương quốc lân bang.
Kể ra, những nhận định của anh chàng tên Lê Minh, khá trùng hợp với quan điểm của tui. Mừng, tìm được sự hạp rơ trên 80% là một điều không dễ. Chỉ là, cái giọng Bắc 75 nó cứ ong ong (chưa tới mức phải phán là ong óng) bên tai, làm tuột mood ngang. Phải thú thiệt, dẫu biết là không nên không phải, có khi cho tới lúc chết, chưa quen được với giọng điệu, ngôn từ, lẫn phong cách, tạm gọi là Bắc kỳ 75. Dãu, thừa biết, nội dung vấn đề mới là chủ yếu, là cốt tử, quan trọng gấp bội so với mấy chuyện râu rìa kia, nhưng, nhiều khi đâu dễ để làm chủ được trăm phần trăm cảm xúc !
Lục lọi ký ức, hồi trước 75, tui là thằng chưa bao giờ ngại tiếp xúc, trò chuyện với bất cứ một ai xuất thân từ Bắc kỳ 54, hoặc, lâu hơn nữa. Thậm chí, bạn bè tui, thuộc "thành phần" này, còn nhỉnh hơn đám bạn của Đàng Trong với tỷ lệ khá áp đảo. Và, quan trọng hơn nữa là, không chỉ bạn bè, đối với cả cha mẹ ông bà anh chị em của tụi nó, tui đều thoải mái đối diện, đối thoại, hoặc cả đối đầu, mà không hề mang tâm trạng kỳ thị, ẩn ức, hay dè chừng xíu xiu nào. Mà, hơn cả bạn bè, đếm đầu số lượng những người nữ tui yêu, Bắc kỳ 54 chiếm đa số, không phải đa số xoàng xoàng, mà là đa số tuyệt đối à nha ! Hồi đó, dính vô thơ Nguyễn Tất Nhiên, là dính luôn, còn hơn keo 502 siêu việt.
Thiệt chớ, đứa nào nói dóc, bà bắn, tui sẵn sàng thề độc luôn, nếu ai cần ! Vậy mà, Bắc kỳ 75 làm tui bất ngờ tới muốn bật ngửa. Không chỉ một, hai người, mà là gần như toàn bộ, làm tui thất vọng não nề khi đã dọn sẵn lòng mình ra để mong nắm được một sợi dây kết nối những cảm xúc chơn tình nhứt. Sãn đây, tui xin gởi lời tạ lỗi với những người (tạm gọi) Bắc kỳ 75 mà tui đã từng quen biết, thân thiết, thậm chí yêu thương, rằng, quả là kỳ cục khi đã hơn 50 năm qua, mà vẫn chưa quen được với giọng nói, giọng đọc, giọng kể của họ một cách toàn tâm toàn ý. Phải nói, hậu quả này không chỉ từ các bạn, mà, chắc chắn nguyên do cũng từ tui, không ít.
Hẳn là, nơi sâu thẳm nhứt trong con người tui, vẫn tồn tại kiểu trầm tích...thạch (nghĩa là cứng lắm, bền lắm) cái kỳ thị, cái thành kiến, mà, dầu tận sức cố gắng, vẫn chưa triệt tiêu được hoàn toàn như tui mong muốn, và thường xuyên tự nhắc nhở mình.
Biết sao bây giờ, rốt cuộc, tui vẫn là một con người với tất cả mọi thói hư tật xấu của con người, con người thường nhân mà thôi. Khi nào leo lên bám víu được chút bờ mép của danh xưng hiền nhân, thì còn hy vọng chút mảy may. Đừng mơ vụ đạo nhân, thánh nhân gì gì, cho thêm bắt mệt !
Vụ ẹo xương sườn này, từng theo hành tui khá lâu rồi, chắc cũng đôi ba chục năm chớ không ít. Lâu lâu là bị, cốt từ việc trở mình bất tử, nhanh, gọn, đau điếng. Lần nặng nhứt là đau âm ỉ cỡ tuần lễ, nhúc nhích là đau, ho, hay ách xì, thì là đau điếng, đau chảy nước mắt. Cũng hên, đau cấp độ đó trước giờ chỉ đôi ba bận, còn thường thường, sau 24 tiếng đồng hồ là xong. Hy vọng bữa nay cũng không vượt ra ngoài vòng thông lệ.
Thế là, bỏ mục đạp xe trong thời dụng biểu bữa nay. Nghỉ, phê pha với thuốc điếu, cà phê sớm hơn thường bữa. Vác Ipad ra nghe thời sự quốc tế từ RFI, từ Sg TV, từ vài youtuber quen mặt, được bản thân tui đánh giá cao về mức độ chuẩn xác, khách quan. Anh chàng thường bắt đầu clip bằng câu Tôi Là Lê Minh, giọng Bắc 75. Phải thú thiệt, lần đầu nghe chàng nói, không hy vọng gì nhiều, nhưng, cứ thử, biết đâu lại hạp rơ chỗ nào đó. Và, nghe xong clip đầu tiên, tự cho rằng, nói nghe cũng được. Nội dung đề cập cũng lòng vòng chiến sự Nga-Ukrain, Israel vs Iran và đám râu ria ủy nhiệm, chính trường Mỹ, vị trí Tập vững chãi tới mức nào, và mới đây là, mớ nhùng nhằng giữa Cambodia và Thailand, với chiêu trò dơ dáy của vua không ngai Hunsen đổ lên đầu vị Thủ tướng trẻ hàng con cháu của vương quốc lân bang.
Kể ra, những nhận định của anh chàng tên Lê Minh, khá trùng hợp với quan điểm của tui. Mừng, tìm được sự hạp rơ trên 80% là một điều không dễ. Chỉ là, cái giọng Bắc 75 nó cứ ong ong (chưa tới mức phải phán là ong óng) bên tai, làm tuột mood ngang. Phải thú thiệt, dẫu biết là không nên không phải, có khi cho tới lúc chết, chưa quen được với giọng điệu, ngôn từ, lẫn phong cách, tạm gọi là Bắc kỳ 75. Dãu, thừa biết, nội dung vấn đề mới là chủ yếu, là cốt tử, quan trọng gấp bội so với mấy chuyện râu rìa kia, nhưng, nhiều khi đâu dễ để làm chủ được trăm phần trăm cảm xúc !
Lục lọi ký ức, hồi trước 75, tui là thằng chưa bao giờ ngại tiếp xúc, trò chuyện với bất cứ một ai xuất thân từ Bắc kỳ 54, hoặc, lâu hơn nữa. Thậm chí, bạn bè tui, thuộc "thành phần" này, còn nhỉnh hơn đám bạn của Đàng Trong với tỷ lệ khá áp đảo. Và, quan trọng hơn nữa là, không chỉ bạn bè, đối với cả cha mẹ ông bà anh chị em của tụi nó, tui đều thoải mái đối diện, đối thoại, hoặc cả đối đầu, mà không hề mang tâm trạng kỳ thị, ẩn ức, hay dè chừng xíu xiu nào. Mà, hơn cả bạn bè, đếm đầu số lượng những người nữ tui yêu, Bắc kỳ 54 chiếm đa số, không phải đa số xoàng xoàng, mà là đa số tuyệt đối à nha ! Hồi đó, dính vô thơ Nguyễn Tất Nhiên, là dính luôn, còn hơn keo 502 siêu việt.
Thiệt chớ, đứa nào nói dóc, bà bắn, tui sẵn sàng thề độc luôn, nếu ai cần ! Vậy mà, Bắc kỳ 75 làm tui bất ngờ tới muốn bật ngửa. Không chỉ một, hai người, mà là gần như toàn bộ, làm tui thất vọng não nề khi đã dọn sẵn lòng mình ra để mong nắm được một sợi dây kết nối những cảm xúc chơn tình nhứt. Sãn đây, tui xin gởi lời tạ lỗi với những người (tạm gọi) Bắc kỳ 75 mà tui đã từng quen biết, thân thiết, thậm chí yêu thương, rằng, quả là kỳ cục khi đã hơn 50 năm qua, mà vẫn chưa quen được với giọng nói, giọng đọc, giọng kể của họ một cách toàn tâm toàn ý. Phải nói, hậu quả này không chỉ từ các bạn, mà, chắc chắn nguyên do cũng từ tui, không ít.
Hẳn là, nơi sâu thẳm nhứt trong con người tui, vẫn tồn tại kiểu trầm tích...thạch (nghĩa là cứng lắm, bền lắm) cái kỳ thị, cái thành kiến, mà, dầu tận sức cố gắng, vẫn chưa triệt tiêu được hoàn toàn như tui mong muốn, và thường xuyên tự nhắc nhở mình.
Biết sao bây giờ, rốt cuộc, tui vẫn là một con người với tất cả mọi thói hư tật xấu của con người, con người thường nhân mà thôi. Khi nào leo lên bám víu được chút bờ mép của danh xưng hiền nhân, thì còn hy vọng chút mảy may. Đừng mơ vụ đạo nhân, thánh nhân gì gì, cho thêm bắt mệt !