Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Không giới hạn về hình thức. Văn viết, kịch nghệ, phim ảnh ...
------------- sic vita est ------------

Moderator: Mãi Yêu Thương

User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

.. quăng đi…

Văn chương thơ thẩn quăng vô góc
Đói có làm no được giấc nào
Hoạ hoằng đôi vỗ tay bộp bộp
Khen rồi bắt lỗi… chữ sao… sao

Ba mớ thiên binh làm chiến hữu
Mạt thời đãi trấu nó cười lơ
May mắn ngó dòm xìa chun rượu
Trôi khỏi yết hầu hoá nước cờ..

Thôi quăng đi hết ba lòi thế
Nghĩa đãi gì đâu lúc nhạt tình
Hú hoạ thảy cho vài tội nghiệp
Hít hà chắc lưỡi… ngọng, thất kinh

A di đà bước về đằng trước
Khỏi phải mông lung tưởng luông tuồng
Chánh, tà tới số thì chết hết
Kiếp nào gặp lại tính sổ luôn.
He.!

Rừg
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

https://www.facebook.com/share/r/qdoxRc ... tid=UalRPS

❤️
Nghìn năm một thuở nhìn trong vắt
Kẻ bẩu người diên, kẻ kháo: khờ
Chỉ hồn bướm nhỏ là thấu hết
Xanh đầu, bạc trí… tỉnh trong mơ.
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

Rời…


Ta cầm tên cũ chôn mồ yên
Chẳng nét buồn vương chữ cái hiền
Lấp lại bằng thời gian rất vội
Vẫn dày ri cỏ tự vươn lên…

Chẳng cần trốn chạy hay lấp liếm
Rằng nhớ rằng quên những vui buồn
Có vui cũng đã choàng nơi khác
Lỡ buồn lệ cũng đã khô luôn…

Rời chuyến quá giang từng tính đỗi
Bước xuống bờ nghiêng lún chân viền
Vệt bẩn vắt ngang nhờ sóng hắt
Vô tình sạch sẽ mối nhơn duyên.

Rừg.
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

Săn nhau…


Trơ trơ con chữ hoang xống xệch
Úp mặt chặt thơ xáo điên cuồng
Khi phù phép mắt (siêu âm) nắng
Lúc (nội soi) trăng kiếm mảnh khuôn

Thước tấc cổ hươu** cao mấy trượng
Đo hết đồng gian bươn bã săn*
Tru vài giọng họng đâu thành sói
Căn nguyên bày biện loại ôn thần

Cặp đôi sát bộ uyên bắt cặp
Hai ngữ trời sanh đoạ đôi phường
Phường giữ chữ chung hoàn chữ thuỷ
Lang chạ trăm đường <nguyện> toả hương….

Trên dưới, trước sau đồng một duột*
Ưỡn ngực oai phong mặc áo tuồng
Vai công, vai phượng phò trợ diễn
Lúc cười khi khóc… Săn Nhau luôn.

Rừg
(Xem tuồng cũ diễn lại.)
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

ĐVH.

Nghênh ngang thà sống đời lang bạt
Nhưng chẳng thèm chi <thứ> của người
Lọai của trần gian toàn tráo trở
Nay thì ruồi mật, mốt hoá buôi…

Lưỡi uốn không xương như gà vịt
Mỏ thoát vành môi thệ cứng khừ
Dăm năm ba bữa là… xí thủ
<Cuộc này, xin lỗi… chuyện xưa như…>

Như mã ba đời giờ phải bốc
Di dời cảm xúc trở về xưa
Chàng hảng nghiêng qua rồi vẹo lợi
Nửa đùa nửa thật… mặt lật chưa.!?

Rừg
Lật chưa.!?
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

Sọc dưa chữ

Tửng tửng cao pồi đi hươu vượn
Lết cặp giày đôn quện bầy hầy
Đầu đội nón mùng tưa rộng cỡ
Lưng quần cặp cọng nịt tréo quai

Xô bồ xô bộn quen chấm mút
Hở chút là gieo quảo tú cầu
Thả nọc đông_tây rồi nam_bắc
Con già con trẻ… trộn xà mâu

Rít một hơi ngang xì gà lụn
Chụp súng bên hông… đạn lép nòng
Lỡ cờ phóng đại cây lao rỗng
Lấy đà kẹp cứng vút… về không.

Rừg
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

Tưởng… mà thiệt.

Cứ tưởng bôi trơn môi bằng mỡ
Sẽ bóng loáng loang núng ánh nhìn
Các câu, các chữ… loài tâm sự
Cũng hoá muôn vàn nết khắc tinh

Cứ tưởng mật ong là phương thuốc
Đổ đổ xô xô ngậm với chườm
Hay đâu cơn nóng vò nhũng não
Chết rồi mà miệng lưỡi còn… shơm

Cứ tưởng nói nhiều là nói đúng
Bày vẽ vẽ bày… nọ này kia
Ong óng trổ tài sai với đúng
Quất_mà_không_trượt… lọi cái chìa

Cứ tưởng mọc ngà trong mõm chó*
Nhăng nhít nhít nhăng chuyện đất trời
Trên dưới cái nuần gì cũng tỏ
Phán miền bóc mẻ kiểu làng chơi…

Cứ tưởng vậy mà đem tưởng thiệt
Đổi tình đổi ý vị đam mê
Xét na xét nét đời ruồng rẫy
Nhìn qua nhìn lợi.. hết đường dzề.

Rừg
(Gúm cái lọi luôn tưởng mình là <quý>
Mà ai dzè là đồ <quỷ lai ma>
Mỗi một ngày ra rả sáng tới tà
Mình là đúng. Hết thảy là sai bét.)
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

Năm Mới…

..
Muốn cái gì cũng mới
Nên đếm thử tuổi mình…
Ô hô nó mới thiệt
Nhưng mà mới… thất kinh

Muốn thêm vài điều mới
Nhưng là niềm vui thôi
Còn nỗi buồn cứ cũ
Cho ta quen cái… mùi

Năm nay bé Na đến
Uốn lượn dưới nền hoa
Rãi cho thuốc đặc trị…
Khoẻ khoắn đến từng nhà

Chúc qua rồi chúc lại
Vèo một nhát cũ xì
Ngựa chồn chân đang đợi
Ba trăm ngày… trườn đi…

Năm mới xong ngày 1
Năm cũ qua một ngày
Đời ta rộn Củ_Mới
Lật mình đón đổi thay.

Như vừa nói với bé, Đời như thế mà HAY.
Thứ gì rồi cũng cũ… Tuổi ta mới miệt mài…
Mới hoài.

Rừg.
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

Cố quá… thành

Ta quang đản một chút
Cho bình minh rạng vui
Năm mới nay cũng cũ
Ngày dần dà bớt cười

Trơ trọi cây mất lá
Đợi nụ ấm trồi lên
Sinh tử mà, quen lắm
Vừa nhú lên già liền…

Rực rỡ vài chốc lát
Thề non nước biển khơi
Chớp mắt quên bẵng ráo
Đời bám víu hiện thời…

Nở xoè lời kịch bản
Buồn khổ rồi ắt qua
Níu gói cơm bỏ bụng
Mặc cho tráo trở và….

Và… bốn mùa thay áo
Nay Xuân đã sắp tròn
Chưa kịp cỡi giũ giặt
Hạ chen chân đòi con

Thoăn thoắt tay nhân thế
Khua tròn vào vành môi
Cố quá thành quá cố
Giờ đợi mùa có ruồi..

Hi ha vài câu thán
Thu mon men nhuộm vàng
Răng cỏ lung lay đậm
Cắn chặt Đông ê khan

Cuộn tròn suy tư lại
Gấp hết kỷ niệm vào
Ngày mỗi che mắt bớt
Trợ thính bỏ xuống mau

Thế là đời đẹp lại
Chả thấy, chả nghe gì
Ngây ngô như đứa trẻ
<Ngốc> trở về đầu mi.

.. thành Quá cố
Rừg.
Image
User avatar
Người Rừng
Khối trưởng
Posts: 1924
Joined: Thu May 07, 2020 9:18

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.

Post by Người Rừng »

Thà…
Sẽ hay hơn.


Ngày đuổi ngày đi mất
Hôm qua ta vẫn còn (?)
Còn cũ xì kỷ niệm
Còn hoài nhớ dại khôn

Không nhắc nhưng vẫn nhớ
Nắng ngày xưa rát hồn
Vẫn cam lòng chịu đựng
Đổi ý tình thiệt hơn

Bước qua thềm va vấp
Ngại chân mềm lại đau
Não ghi từng cơn khóc
Trên từng mi tế bào

Mỗi phút giây chống chọi
Cuộc đời đầy đổi thay
Vừa quen thôi đã lạ
<Thà như vậy mà HAY>

Yêu thế gian nhiều khoé
Liệu trải lòng mấy hôm (?)
Thôi thà như xa lạ…
Bước qua nhau hay hơn

Em gầy trơ quyến rũ
Anh căng da phúc hoà
Em ngân bài Rap mới
Chị dân ca ngàn hoa

Giữ riêng tầng số ngắn
Đừng chê bai nguyện dài
Yêu thích gì cũng đúng
Lựa chọn nào cũng sai…

Trách nhau dồn ép chữ
Đạ mạt từng tâm văn
Nhận lại mình đủ hết
Nụ cười đầy vết hằn

Sắp già thêm một tuổi
Đầu mụ thêm vài phần
Thôi… Thà như xa lạ
Dẫu đã từng rất thân

Chuỗi sống như chơi gióng
Bà đi lại, ông qua
Cây xương hòng tiệt chủng
Trồng cây bông chẳng hoa.

Rừg
Image
Post Reply