Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Moderator: Mãi Yêu Thương
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Hứ, xưa ròi Dĩm…test_user2 wrote: ↑Sat Nov 12, 2022 8:22Cái vụ dây nịt là chuyện xưa rồi. Hết hiệu lực đe dọa nên phải thế roi CA mới mong dọa được hoc sinh trưởng này.Người Rừng wrote: ↑Tue Nov 08, 2022 7:11Cái gì vậy chờiiiiiii….. Giảng dạy kiểu gì mà tui hỏng hiểu gì ráo trọi.test_user2 wrote: ↑Tue Nov 08, 2022 9:15
Thắt lưng thì … xưa nghe Rừng đã khép
Giờ thì cũng là roi, có kèm điện CA (hiệu quả nhất cho đàn bà, con gái và nít con)![]()
Tui ở lại lớp hoài giờ mới biết tại ông nghen ông Cai.
Mắc dzịt ông à.![]()
Roi riết gì cũng… gió thoảng mây bay lè tè rồi hút gió.
Doạ chi mà vừa doạ vừa chạy thế Cai hở.!?
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Mười lăm năm…
Đèn sách
…
Những thật thà từ thuở ban sơ
Đã từng bước đưa ta vào khuất
Gương mặt bất cần và… ngạo xấc
Khiến ta cười nở mặt vào lòng
…
Mỗi ngày trôi như vệt nắng trong
Nhuộm thơ dại trung niên hoá thiếu
A xít ăn tàn tạ năng khiếu
Vạch cắt ngang biến mất lần hồi
Mỗi trưa đang rộn từng nét vui
Bổng hoá đêm với xa lạ lẫm…
.
Giữ tình tiết dấy bùn nếp ngọc
Cổ tích cười hệch hệch mị hồn
Dằn co xin lỗi lệch tầm khôn
Ngắt ngứ nghiêm quân ngu xuẩn
Lao như tên lao
Ngốc như thiển não
Trăng khuyết mờ ảo
Tự vẽ tròn trong đáy áo phân ưu
Mười lăm năm nghĩa nghĩa âm trừ
Năm ngàn ngày tình tình dương rỗng
Dằn co
Ngang dọc
Phụ phàng
Xuôi ngược
Khóc
Đã nghênh ngông đủ chín rục đời
Ngước lên có Trời
Cúi xuống chạm Đất
Hư vô ẩn dật
Trời cao
Đất sâu
… thăm thẳm tợ lòng người
Dẫu mai vật đổi sao dời
Nhân chi sơ tánh… sinh sôi nẽo đàng
Vạn lan man
Dăm thực tế
… lỡ làng nghĩ suy…..
Tại sao chọn tiếng bấc chì
Phếch lên sắc diện chấm bi loang màu
Đâu cần thời gian quá lâu
Tự phân huỷ vết khâu mười lăm năm.
Chỏng chơ
Tay trắng….
Rừng.
Đèn sách
…
Những thật thà từ thuở ban sơ
Đã từng bước đưa ta vào khuất
Gương mặt bất cần và… ngạo xấc
Khiến ta cười nở mặt vào lòng
…
Mỗi ngày trôi như vệt nắng trong
Nhuộm thơ dại trung niên hoá thiếu
A xít ăn tàn tạ năng khiếu
Vạch cắt ngang biến mất lần hồi
Mỗi trưa đang rộn từng nét vui
Bổng hoá đêm với xa lạ lẫm…
.
Giữ tình tiết dấy bùn nếp ngọc
Cổ tích cười hệch hệch mị hồn
Dằn co xin lỗi lệch tầm khôn
Ngắt ngứ nghiêm quân ngu xuẩn
Lao như tên lao
Ngốc như thiển não
Trăng khuyết mờ ảo
Tự vẽ tròn trong đáy áo phân ưu
Mười lăm năm nghĩa nghĩa âm trừ
Năm ngàn ngày tình tình dương rỗng
Dằn co
Ngang dọc
Phụ phàng
Xuôi ngược
Khóc
Đã nghênh ngông đủ chín rục đời
Ngước lên có Trời
Cúi xuống chạm Đất
Hư vô ẩn dật
Trời cao
Đất sâu
… thăm thẳm tợ lòng người
Dẫu mai vật đổi sao dời
Nhân chi sơ tánh… sinh sôi nẽo đàng
Vạn lan man
Dăm thực tế
… lỡ làng nghĩ suy…..
Tại sao chọn tiếng bấc chì
Phếch lên sắc diện chấm bi loang màu
Đâu cần thời gian quá lâu
Tự phân huỷ vết khâu mười lăm năm.
Chỏng chơ
Tay trắng….
Rừng.
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Rơi...
Nắng loang, se lạnh phả hơi
Sạm da, buốt móng. Tơi bời lập Đông
Ở đâu hong được mà hong
Lạnh vẫn rướm lạnh. Nắng còng lưng soi
Vậy là không được đi chơi..
Ớ nhà ngâm giấm cuộc đời cho chua
Thiên hạ kháo nhau bán_mua
Dư năm, lời bảy... Tôi thua cái rầm...
Nằm...
Nắng loang, se lạnh phả hơi
Sạm da, buốt móng. Tơi bời lập Đông
Ở đâu hong được mà hong
Lạnh vẫn rướm lạnh. Nắng còng lưng soi
Vậy là không được đi chơi..
Ớ nhà ngâm giấm cuộc đời cho chua
Thiên hạ kháo nhau bán_mua
Dư năm, lời bảy... Tôi thua cái rầm...
Nằm...
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Có cũng...
Hoàn KHÔNG.
Sợi nắng đầu ngày giữa Thu
Chưa đủ ấm ngàn rơi lạc
Tiếng cười reo vần nếm sáng
Chẳng thể đủ đầy cho nhau
Từng chiếc vàng úa xôn xao
Như mộng sẽ lìa giấc trở...
Bước chân từng mùa gàn gỡ
Đi qua không hề chùn tâm
Cũng nên bỏ lại lỗi lầm
Day dứt chi màu quá khứ
Lộ trình thức nhìn sinh_tử
Cũng chỉ mê dày kiếp nay.
rừng.
(20)
Not
30
Hoàn KHÔNG.
Sợi nắng đầu ngày giữa Thu
Chưa đủ ấm ngàn rơi lạc
Tiếng cười reo vần nếm sáng
Chẳng thể đủ đầy cho nhau
Từng chiếc vàng úa xôn xao
Như mộng sẽ lìa giấc trở...
Bước chân từng mùa gàn gỡ
Đi qua không hề chùn tâm
Cũng nên bỏ lại lỗi lầm
Day dứt chi màu quá khứ
Lộ trình thức nhìn sinh_tử
Cũng chỉ mê dày kiếp nay.
rừng.
(20)
Not
30
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Tháng mười một sung mãn thiệt luôn !
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Sung mãn cái chổ nào quạy..!?
He he
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Bài nào cũng dài dằng dặc đó !
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
À à
Sung chổ chữ.
Có chữ cũ xì năm nẳm rùi quạy ơi. Quở Rừng sung moãn Rừng bỏ ăn tội cái huông.
He he
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Chuyến ngắm lênh đênh đời…
Mênh mông sóng múa theo vạt nắng
Xoãy ngọn trườn theo giấc mơ dài
Cánh hải âu rơi chùng mặt nước
Lao xao vài giọt nhớ nào hay.
Mây lơ đểnh ghép rồi lại thả
Những bức tranh chưa kịp chào đời
Trong đấy đôi khi là ác quỷ
Cắp cánh thiên thần mị cuộc chơi..
Ngàn khơi im ắng, lòng dậy sóng
Mưa ướt xuân non, mắt khô vành
Liêu xiêu chân bước, hồn cố vị
Trăm nghìn cung bậc (biển trời) : XANH....
rừng
(Bình minh hôm cuối
Chấm dứt sự lênh đênh...)
Mênh mông sóng múa theo vạt nắng
Xoãy ngọn trườn theo giấc mơ dài
Cánh hải âu rơi chùng mặt nước
Lao xao vài giọt nhớ nào hay.
Mây lơ đểnh ghép rồi lại thả
Những bức tranh chưa kịp chào đời
Trong đấy đôi khi là ác quỷ
Cắp cánh thiên thần mị cuộc chơi..
Ngàn khơi im ắng, lòng dậy sóng
Mưa ướt xuân non, mắt khô vành
Liêu xiêu chân bước, hồn cố vị
Trăm nghìn cung bậc (biển trời) : XANH....
rừng
(Bình minh hôm cuối
Chấm dứt sự lênh đênh...)