Nên biến mất ở trần gian chốc lát
Vết thương cần có đôi phút khép da
Mỗi đoá hoa cắm vào đất nở oà
Hứng tất cả nhục vinh cùng bão tố
Nên lùi lại nép mình tìm hạnh ngộ
Nỗi đau thương vay trả bận lòng nhau
Lá vàng rơi chỉ là đoạn vẫy chào
Yên ắng xếp dưới chân đời giẫm vội
..
Nên biến mất < cho nhân gian chờ đợi >*
Thoắt một lần chóng vánh sẽ quên thôi
Người hay Ta cũng sương khói luân hồi
Hoán cuộc gặp, trở cuộc là… Chấm Hết
./.
MT
Có thật em đang mặc bà ba.
Sao không thấy xẻ tà như định
Chiếc túi đựng thư tình liều lĩnh
Để vào rồi thừa vẫn thừa duyên
…
Chim khôn không chọn cành thề nguyền
Chỉ sà chạm cành vàng dát ngọc
May ra thân vững màu gấm vóc
Hót câu thề chỉ nhẹ vui tai…
Thế gian này em một, anh hai
Bươn trải đoạn ngắn dài mặc định
Hoa sen nở dưới bùn thanh tịnh
Ta mĩm cười nhân thế viển vông…
Nên em ơi đừng yêu quá nồng
Nhỡ bất chợt nguyệt tơ lơ đểnh
Cắt chạm phải sợi dây gắn kết
Chia rẽ rồi đau cũng hoàn đau
Vươn khỏi màn mặt nước đục màu
Kết tinh tuý trở thành chuổi nhạc
Lần tròn theo dấu âm bách phát
Vết cầu vồng cam lộ đằng em.
rừng.
(vẫn chuộng viển hỏi đến giờ… mặc ai tri đãnh giả vờ khen chê)