Mỗi Ngày Vài Câu...
Moderator: Mãi Yêu Thương
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
mỗi ngày . quăng quật vài câu lẻ
nhóc nhách tâm tư cũng...lãng òm
lơ mơ thơ thẩn thân ham thở
mai mốt im re . hết mất-còn
láp váp diễn vai bà tám . kể
trong nhà ngoài phố miết . đâm bang
mới me cũ rích xàm bà cố !
một mớ lâm li rất...nhịp nhàng
nhóc nhách tâm tư cũng...lãng òm
lơ mơ thơ thẩn thân ham thở
mai mốt im re . hết mất-còn
láp váp diễn vai bà tám . kể
trong nhà ngoài phố miết . đâm bang
mới me cũ rích xàm bà cố !
một mớ lâm li rất...nhịp nhàng
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Ngồi nghe. Có khi cần lắm một việc đơn giản như vậy. Ờ, nghe thôi. Nhìn, cũng được, miễn là, đừng để cái nhìn nó làm ta quá chăm bẳm vào những hình ảnh rất có thể là một màn sương dối lừa đôi mắt.
Nghe, không chỉ lời nói của con người, nghe hết, nghe dế gáy, nghe chuột rúc, nghe mối mọt ăn luồn, nghe sóng biển xôn xao, nghe cỏ cây bẻ mình lớn lên từng khoảnh khắc...Kể cả, nghe mỗi mạch máu trong cơ thể mình nối đuôi nhau chảy đi đâu, về đâu.
Nghe, để biết thứ đó đang muốn nhắn cho ai, nhắn để làm gì, hoặc, chỉ là đơn giản phát ra tiếng động, dấy lên một âm thanh tự thân, cho chính chúng mà thôi. Để, biết mình có nhứt nhứt phải luôn luôn là đối tượng của một thứ gì đó. Để, bớt ngông cuồng nhơn nhơn tự đắc, một chút thôi, cũng là quý hóa.
Nghe được, sẽ quen dần với cái vô nghĩa của bản thân mình. Nghe được, sẽ quên đi nhiều thứ, quên cả cái thứ thường tưởng bở là, quan trọng lắm.
Nghe, không chỉ lời nói của con người, nghe hết, nghe dế gáy, nghe chuột rúc, nghe mối mọt ăn luồn, nghe sóng biển xôn xao, nghe cỏ cây bẻ mình lớn lên từng khoảnh khắc...Kể cả, nghe mỗi mạch máu trong cơ thể mình nối đuôi nhau chảy đi đâu, về đâu.
Nghe, để biết thứ đó đang muốn nhắn cho ai, nhắn để làm gì, hoặc, chỉ là đơn giản phát ra tiếng động, dấy lên một âm thanh tự thân, cho chính chúng mà thôi. Để, biết mình có nhứt nhứt phải luôn luôn là đối tượng của một thứ gì đó. Để, bớt ngông cuồng nhơn nhơn tự đắc, một chút thôi, cũng là quý hóa.
Nghe được, sẽ quen dần với cái vô nghĩa của bản thân mình. Nghe được, sẽ quên đi nhiều thứ, quên cả cái thứ thường tưởng bở là, quan trọng lắm.
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Thêm nghe, bớt nói ! Thử chút coi sao.
-
noiaybinhyen
- Posts: 44
- Joined: Thu Oct 21, 2021 8:32
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
noiaybinhyen wrote: ↑Tue Nov 16, 2021 6:54Đôi khi im lặng quá bà con không nghĩ mình còn đang nghe.
:-)
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Một trận đã đời từ sáng thứ bảy. Váng vất kéo dài tới rạng sáng thứ Hai. Ui chu choa. Chính xác hình ảnh lết bánh đây rồi ! Hóa ra, già thì già, lên cơn vẫn...trẻ !
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Thơ bạn tui, Lê Đình Thắng. Bữa nay tính không nói, mà...đọc được bài thơ của thằng em, ngất ngư một chút, đem khoe ! Đọc, sướng má ơi luôn.
Có phải bạn ta buồn cố quận
ngồi như tượng đá trước sân người
ly trống không đầy không ký ức
quê ư? mù mịt những em ơi
tàn cuộc nhậu nhau lòng như đá
lạnh băng mỗi đứa một đường chơi
đêm rủ rê đêm về toang hoác
ngứa cổ hay sao rổn rảng cười?
Có phải bạn ta ngồi nhớ Mẹ
trăm năm về trước trăm năm sau
ta ngồi ta ngó đôi tròng mắt
phía cuối lòng mi hột nước đầu
trăm năm về trước trăm năm nữa
ai thằng mất mẹ mà khôn đau
nên chi bạn ngồi bên bậc cửa
khói thuốc tàn hoang cả cơ cầu
Có phải bạn ta ngồi nhớ đất
tàn đêm không cả tiếng côn trùng
(những chấu chuồn theo em biệt xứ
chỉ còn tiếng gió trảy mông lung)
núi xưa đồng vọng trong thương tiếc
không cả giai nhân chẳng anh hùng
đêm chẳng còn neo cho cái bóng
may còn ngọn cỏ mà nhớ nhung...
Có phải bạn ta đòi ly rượu
bay cả lên trời hoa với hương
đêm đêm rấp mặt vô lưng gối
vỗ chiếu thất thanh nói đoạn trường
(ai đứa qua cầu chưa từng chết
ai đứa chưa từng khơi vết thương?)
trăm năm một đận đà như thác
nứt cả bàn tay nứt cả tường
Có phải bạn ta đang ngồi đó
hay ta rồ dại cả con đường?
_____________
2014
Có phải bạn ta buồn cố quận
ngồi như tượng đá trước sân người
ly trống không đầy không ký ức
quê ư? mù mịt những em ơi
tàn cuộc nhậu nhau lòng như đá
lạnh băng mỗi đứa một đường chơi
đêm rủ rê đêm về toang hoác
ngứa cổ hay sao rổn rảng cười?
Có phải bạn ta ngồi nhớ Mẹ
trăm năm về trước trăm năm sau
ta ngồi ta ngó đôi tròng mắt
phía cuối lòng mi hột nước đầu
trăm năm về trước trăm năm nữa
ai thằng mất mẹ mà khôn đau
nên chi bạn ngồi bên bậc cửa
khói thuốc tàn hoang cả cơ cầu
Có phải bạn ta ngồi nhớ đất
tàn đêm không cả tiếng côn trùng
(những chấu chuồn theo em biệt xứ
chỉ còn tiếng gió trảy mông lung)
núi xưa đồng vọng trong thương tiếc
không cả giai nhân chẳng anh hùng
đêm chẳng còn neo cho cái bóng
may còn ngọn cỏ mà nhớ nhung...
Có phải bạn ta đòi ly rượu
bay cả lên trời hoa với hương
đêm đêm rấp mặt vô lưng gối
vỗ chiếu thất thanh nói đoạn trường
(ai đứa qua cầu chưa từng chết
ai đứa chưa từng khơi vết thương?)
trăm năm một đận đà như thác
nứt cả bàn tay nứt cả tường
Có phải bạn ta đang ngồi đó
hay ta rồ dại cả con đường?
_____________
2014
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
OCMICRON ! Từ đâu em tới ?