Thót dạ.
Bốn năm về trước còn ngắm cảnh
Mặt trời lên_xuống, hát ê, a
Năm nay tánh nết như <sanh tật>
Nhìn đâu cũng thấy một màu.... GIÀ
Nắng tràn qua phấn thông vàng rực
Mắt mũi lem nhem khóc với mùa
Còn đâu lắng nghiệm an nhiên ấy
Để chúc mừng ai cuộc thắng_thua
.!?
Đời như cơn gió ngang qua cửa
Người cũng đổi thay đoạn sang_hèn
Thôi ta một ngựa, đơn xe, chạy
Lướt đồng, lướt núi. Vượt đỏ_đen
Tình nào bằng thứ tình máu mủ
Nghĩa chi với toan tính mưu cầu
Một nén nhang còn chưa muốn phí
Vẽ đường thẳng đứt. Chậm và lâu....
Bốn năm về trước khôn còn dại
Bốn năm thêm nữa dại khôn chưa.!?
Mồi câu là cọng rơm trên tóc
Nắng trườn qua đấy. Nhặt bằng thừa
Ruột bỏ ngoài da, lòng trơ trọi
Lót kẻ đầu môi, não vô nghì
Đi một đoạn dài chân mỏi quỵ
Níu vào đồng bạc. Chẳng còn chi.....

R.