Chuyện của Mèo

Không giới hạn về hình thức. Văn viết, kịch nghệ, phim ảnh ...
------------- sic vita est ------------

Moderator: Mãi Yêu Thương

User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2209
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Chuyện của Mèo

Post by Cỏ may »

Con Vàng mất từ 22/10 năm rồi, tính đến nay cũng hơn sáu tháng.
Hồi mới mất nó, tôi dường như không thể chấp nhận được sự thật. Tim tôi đau, lòng tôi đau...đau lắm.
Khi tôi dán hình của nó và viết lên đó tin tìm mèo lạc một thời gian ngắn thì có người bạn đạo trong xóm đến cho hay là gặp nó ở nhà dòng gần đó. Không biết tôi có kể các bạn nghe chưa?
Khi ấy, tôi cứ có khi thì 1,2h khi thì 4,5h sáng đi vòng quanh xóm để tìm...và rồi tôi cũng gặp một đứa giống hệt nó nhưng ốm hơn. Sau hơn hai tuần dụ dỗ, cho ăn thì tôi cũng đem được nó về...nhưng nó ở được hơn một ngày một đêm thì tôi đành phải trả lại tự do cho nó vì nó không phải là con Vàng. Từ đó, tôi mới chấp nhận sự thật tôi đã mất con Vàng mãi rồi. Lòng tôi lắng lại dẫu vẫn buồn. Tối cất nỗi buồn vào một góc kín trong tim mình, trong lòng mình.
Sau khi trả tự do cho con Vàng 2, tôi ban đêm vẫn đi tìm cho nó ăn được vài lần thì không còn gặp nó nữa. Sau đó, tôi nghe một cô trong xóm nói lại có thấy nó, nhưng nó ốm và có vẻ đói lắm! Tôi nghe mà buồn ơi là buồn!
Đêm qua, em gái tôi ở quê lên. Gần 4h sáng tôi giật mình rồi không tài nào ngủ lại được, nên tôi dậy thay áo quần rồi lấy theo ít đồ ăn khô đi ra nhà thờ, hy vọng sẽ lại nhìn thấy nó.
Chúa thương, tôi bắt gặp nó trong hẻm gần nhà thờ.Nó meo meo khào khào...nhìn nó ốm và đói bụng lắm! Tôi ngồi xuống đưa tay ngoắc nó. Có lẽ mấy tháng không gặp nó cũng sắp quên tôi...nên nó chầm chậm nhìn tôi một hồi rồi mới chầm chậm bước tới . Tôi đặt túi thức ăn mang theo xuống...nhìn nó ăn, tôi lại chảy nước mắt!
Thương quá! :khoc
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1395
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Chuyện của Mèo

Post by thangtram »

Thương quá mà...thương mèo hay thương mình !
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2209
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Chuyện của Mèo

Post by Cỏ may »

thangtram wrote: Tue May 20, 2025 5:27 Thương quá mà...thương mèo hay thương mình !
Cả hai anh à.
Sáng nay em cũng dậy sớm đi tìm cho nó ăn nhưng không gặp.
User avatar
Mãi Yêu Thương
Khối trưởng
Posts: 1698
Joined: Sun May 03, 2020 11:14

Re: Chuyện của Mèo

Post by Mãi Yêu Thương »

IMG_20250329_225337_498.jpg
Image
User avatar
Mãi Yêu Thương
Khối trưởng
Posts: 1698
Joined: Sun May 03, 2020 11:14

Re: Chuyện của Mèo

Post by Mãi Yêu Thương »

A, té ra bé Vàng hụt, chị vẫn còn gặp. Chị cũng có duyên với nó ghê. Tụi nhỏ hay lang thang bữa đói bữa no nên ốm thấy thương.

Em hiểu được tình cảm chị giành cho bé Vàng. Em tới bây giờ mỗi lần nhớ tới Nu, em vẫn còn cười mà nước mắt chảy dài. Mấy cái này chỉ có người nuôi, thương tụi nhỏ như con mới hiểu được, chứ người nuôi chơi chơi có cũng được, không cũng không sao thì không hiểu được. Cũng như người uống rượu, hút thuốc thì mới biết được cái ngon, chứ mình không hút không uống thì không biết. Và cứ thắc mắc sao mà không thể bỏ được thuốc hay rượu.
Image
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2209
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Chuyện của Mèo

Post by Cỏ may »

Giờ nhắc lại cũng lại buồn, lại chảy nước mắt nhỏ à!
Nếu Bé Vàng hụt chịu ở lại, không đánh nhau với hai đứa Bi, Miu thì chị cũng nuôi nó. Hai bữa nay không biết nó ra sao?! Nghĩ tới lại thương!
User avatar
Mãi Yêu Thương
Khối trưởng
Posts: 1698
Joined: Sun May 03, 2020 11:14

Re: Chuyện của Mèo

Post by Mãi Yêu Thương »

:omcai :omcai :omcai
Image
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1395
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Chuyện của Mèo

Post by thangtram »

Hồi sáng mới viết một câu cho thằng em, chuyện con chó lạ đói khát tự tìm tới nhà, tắm táp, chữa bịnh, nuôi ăn uống chăm bẳm, thời gian ngắn sau, chú chó bỏ đi mất biệt. Nghe chàng tỏ lòng có vẻ trách móc, anh mới viết "chạm duyên thì tới, cạn duyên thì đi", giờ, gởi cho Cuội câu này, cũng là trúng khía.

Buồn, vui, là lẽ đời thường, cảm xúc mà, đâu gạt ra được, mà, nghĩ kỹ, gạt ra mà chi ! Nhưng cứ nhớ rằng, tan hợp đến đi gì gì...là quy luật mà đời dành cho bất cứ thứ gì, không loại trừ một ai. Loài vật, có cảm xúc, nhưng chắc ít suy gẫm lý trí như con người, không nói, còn chúng ta, dại dột gì mà không tưới tắm chút lý trí đó cho...đỡ khổ, phải không Cuội ?
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2209
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Chuyện của Mèo

Post by Cỏ may »

Dạ,
Em biết mình còn chút chấp niệm chưa buông xuống được. Ngày thường,em nhìn hình con Vàng trên điện thoại để quen dần và đỡ nhớ nó;nhưng cuối tuần đến nhà thờ, sau khi cầu nguyện thì em cầu nguyện cho nó, em lại thấy nhói trong lòng.
Riêng việc bé Vàng kia, dù biết nó không phải là con Vàng của em, nhưng khuya khuya trước khi đi ngủ, em lại muốn đi kím nó, cho nó ăn thì mới yên lòng! Mà mấy nay không thấy nó nữa...có chút lo.
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2209
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Chuyện của Mèo

Post by Cỏ may »

Sau mấy bữa không gặp(có lẽ là mình đi sớm nên còn nhiều người chạy honda trong hẻm làm con sợ!) thì đêm qua, gần 12h mình gặp lại con trước cổng nhà thờ. Vì đi một vòng không gặp con, nên mình sẽ đặt chút thức ăn khô trong túi nilon ở một góc trước cửa nhà dòng nơi mình tìm thấy con lần đầu.Nhìn thấy con, mình đưa tay ngoắc và gọi : vàng ơi! Nó dừng lại rồi đi theo mình quay lại nhà dòng để lấy túi thức ăn. Nhìn nó ăn,mình lại chảy nước mắt khi nghĩ: những lúc mình không gặp nó, thì nó ăn ở đâu? Ai cho nó ăn?!!!
Thương thì thôi!!!
Post Reply