Mỗi Ngày Vài Câu...

Kinh tế, chính trị, lịch sử, ngôn ngữ, chính sách, tôn giáo
------ veritas et aequitas --------

Moderator: Mãi Yêu Thương

thangtram
Khối trưởng
Posts: 1444
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Tui viết.

Lại mạn phép nói thêm "mấy chút" về Messi.

Sau khi WC 2026 khép lại, có không ít người nhân xét, M10 của 2026 còn hay hơn M10 ở 2022. Tui ngẫm nghĩ về việc này khá lâu, bữa nay khều bạn ta ra mà nói, cho vui thôi. Hihi, tự mình vui, chớ...M10 chắc không lấy làm điều, ai khen ai chê, ai thương ai ghét, không sao hết.

Trong mắt tui, hành trình WC của Messi gồm 7 trận hay và...(để dành đó, nói sau).

3 trận vòng bảng, hay, như thường thấy ở vô số trận thường thường bậc trung của M10 xưa nay. Là ba trận chào sân, có tác dụng làm khán giả mộ điệu yên lòng. Ngoài trái penalty "xìu xìu ển ển", mọi thứ đều êm ả. Nhưng, ngay cả cái trái 11m lạc đường đó, cũng không phải lạ lẫm chi, chuyện này kể ra đâu có chi lạ lắm ! Chỉ có một nếp gợn, các chân sút khác đâu ?

Trận gặp Capo Verde, nhát cắt số mệnh ! Điểm nhấn đầu tiên là vẫn ghi bàn. Và, mối lo của fan chuyển từ "các chân sút khác" qua "giàn thủ đã an toàn chưa" ? Riêng với Messi, đám già mê Messi như tui, bắt đầu nhen nhóm ý nghĩ, dám lắm chớ, sao lại không thể kiếm thêm cái cúp nữa ? Cán cân giữa tim và óc, thêm được chút cân bằng.

Trận "chống càn mang tên Ai Cập" đúng là lời khẳng định đanh thép, Argentina không tới đây để dạo chơi ! Ai Cập vỗ mặt, hai cái bạt tai nháng lửa, chưa kể một lần tát hụt. Còn một cái chưa kể nữa, đó là trái phạt đền giao hàng cho thủ thành đối phương, lại là miễn phí ship !

Khán giả lại được khuyến mại thêm vài lần trái tim hụt chân, lọt khe, trước khi vỡ òa bằng cú ngược dòng làm kinh hồn táng đởm cả thế giới túc cầu ! Argentina luôn tiềm tàng nguy hiểm ai chẳng biết, nhưng, nguy hiểm tới mức này thì...ngay cả dân Argentina cũng khó bề tưởng tượng nổi. Ngòi nổ Messi lại...bùm ! Ba phát súng kết liễu trong chưa tới 10 phút cuối trận ! Cái sung sướng vỡ bờ đến mức có thể làm chết người. Và, cái đau đớn cũng tàn khốc đã làm bao nhiêu con tim Ai Cập rơi vào vực thẳm ? Không ai biết, không có con số thống kê, nhưng, những phản ứng của thầy trò Ai Cập trên sân chỉ ra rằng, nó hủy diệt nhiều thứ lắm.

Niềm vui lớn quá, có lẽ không ai còn nhớ được, chơi một trận cầu ú tim như vậy, là...không cần thiết, là không nên không phải chút nào ! Không biết các nhà phê bình đầu lạnh nhìn thấy được gì, chớ đám coi đá banh bằng tim nóng như tui, đui mù vì hào quang là cái chắc.

Tưởng vậy là thôi, là không bị ép tim lần nào nữa. Nhưng, đúng là với Messi, không gì là không thể ! Bóng ma Capo Verde trở lại trong màu áo Thụy Sĩ ! Lại bị rượt đuổi sát rạt, phà hơi nóng vào gáy, bị dí dao găm vào sườn, lăm le một cú lụi chí tử bất cứ khi nào ! Có điều, lưỡi dao găm Thụy Sĩ bị chính họ đánh rơi bằng cái thẻ vàng thứ hai, bằng những giọt nước mắt ân hận của Embolo trào ra như bất tận. Quà tặng từ trên trời rơi xuống, Messi và đồng đội đã tận dụng thành công.

Chuyện Messi có trận đầu tiên không ghi bàn kể từ đầu giải, làm chén rượu liên hoan bớt chút vị nồng. Nhưng, không sao, khán giả có thêm chút chắc dạ về các chân sút ngoài Messi, cũng là chuyện không tồi ! Quan trọng nhứt là Argentina đã vào bán kết !

Gặp Anh ! Ngồn ngộn mớ lịch sử đầy duyên nợ ! Trận trước là bóng ma Capo Verde nhập vô Thụy Sĩ. Trận này, là cái vong Ai Cập, vẫn còn ấm ức chưa chịu về nước, sãn sàng xui khiến những đôi chân của tuyển Anh hành hạ Arg ra bã !

Lại bị dẫn trước, lại cắn răng ngược dòng. Định mệnh đưa đẩy Arg đối diện chiến thuyền của Hải quân Hoàng gia Anh, cái hạm đội đã ngạo nghễ treo cờ Anh ngay trong lãnh hải Arg mấy chục năm trước tới giờ. Định mệnh cũng nuông chìu Messi trong vai trò thế thiên hành đạo, lần đầu, nhắc nhở tuyển Anh rằng, Malvinas là của Argentina !

San bằng, và vượt lên trong vài phút cuối cùng, bằng hai đường kiến tạo kỳ vĩ, Messi có vẻ đã rút cạn tinh túy của một đời cầu thủ, để vượt qua cho bằng được đội tuyển Anh của Tuchel, gã người Đức ngỗ ngáo.

Trong trận vượt Anh để vào bán kết, khán giả mộ điệu lại được thỏa mãn, chứng kiến Messi cầm bóng giữa vòng vây ba cầu thủ Anh, vượt qua như ảo thuật, và chỉ chịu mất bóng khi cả hai cầu thủ Anh ập vào, phạm lỗi ! Đẹp đến nao lòng, đến tê người. Nhắc nhớ hình ảnh những ngày Messi còn tung hoành ở Barca !

Sau trận đấu, tui nghĩ về pha bóng đó còn nhiều hơn cả hai đường kiến tạo thành hai bàn thắng quyết định. Tui, nói phỉ phui, nhớ tới câu nhận định, con chim hót tiếng tuyệt đỉnh trước khi im lặng mãi...Chú sư tử nhỏ của tui, phải chăng đã vừa chơi một pha bóng ma thuật để đời ? Một cú cạn láng, một lần chót cuối...Nghĩ vậy, nhưng không dám viết ra bất cứ một dòng nào về những nghĩ suy âm ỉ đó. Nó chỉ nằm đó, cộm lên, như một cái dằm bị xóc dưới da !

Để rồi, khi bước vào trận cuối, thành lũy duy nhứt còn lại ngăn cách Arg với ngôi vương, nhiệm kỳ hai, tui đã nhìn thấy một Messi khác, một Messi bị giam lỏng tuyệt đối, cô độc và bất lực, cũng tuyệt đối.

Một Messi thiên tài, lần đầu không thể làm bất cứ gì, tuyệt vọng đến nỗi, phải xài một chiêu số không ai ngờ tới, méc trọng tài về hành vi che miệng của Cucurella ! Mặc ai nói gì nói, tui đánh giá đây là một minh chứng cho tinh thần tận hiến cả sức, cả trí, cả hồn, vẫn có thể là chưa đủ với Messi. Messi còn hiến dâng cả một hình ảnh cao thượng của bản thân suốt mấy chục năm xây dựng. Dầu chỉ có một mảy may hy vọng hành vi này có thể giúp Arg trụ được thêm một quãng ngắn thời gian. Tui gọi đây là sự hy sinh cạn cùng nhứt mà Messi đã dâng cho đất nước Argentina của mình ! Không còn là Á Thánh nữa, Messi xứng đáng từng chân tơ kẽ tóc để được Argentina tôn xưng thành Thánh ! Thậm chí, việc ngôi vị của cậu chàng cao hơn cả Maradona, không có gì quá đáng !

Sau trận đấu vài ngày, đích thân M10 đã công khai nói lời xin lỗi trực tiếp cùng Cucurella, đáng nể ! Trễ tràng thiệt nhưng không trễ lắm, cuối cùng, bản chất một chính nhân quân tử vẫn còn nguyên vẹn ! Ai không dám nể Messi !

7 bước, 7 thành trì bị san bằng, làm táng đởm kinh hồn cả thiên hạ ! Tui vẫn đinh ninh rằng, danh hiệu "cầu thủ xuất sắc nhứt giải" đã được an bài, bất kể kết quả trận chung kết ra sao. Tui vẫn nhớ, năm 2002, danh hiệu này đã được ấn ký cho thủ môn Kahn của Đức, bất kể Ronaldo de Lima đã tỏ ra xuất sắc như thế nào trong 90 phút cuối cùng !

Vậy mà...FIFA, có lẽ hơi bị ê càng vì làn sóng tố cáo đặc biệt ưu đãi Messi đã không dám thuậnbtheo lý lẽ đơn giản nhứt, thuần khiết nhứt, đã né !

Thiệt ra thì, với Messi, có khi cũng chả để ý chút gì chuyện này, nhưng, việc làm trái khoáy của FIFA, tổ chức này lại chỉ tổ rước thêm một cái nhìn khinh rẻ của những người hâm mộ chân chính nhứt.

Nói thêm một chút. Cái chỗ và...ở trên tui cố ý chưa nói.

Đó là, bước thứ 8, là một bước chỉ rõ, 7 trận trước là tận hiến tài năng, bước cuối cùng là, nếu cần, danh dự cá nhân của một M10 "duy ngã độc tôn", cũng sẵn sàng hiến nốt !

Còn ai dám nói lời ong tiếng ve với một con người như đã thấy, ở một Lionel Andres Messi vô tiền khoáng hậu ?
.
Và thằng AI nó đáp lời.

Lại mạn phép nói thêm mấy chút với bạn ta về bài của bạn.

Bạn viết hay quá. Đọc mà tim nó cứ nhói lên từng nhịp theo đúng cái kiểu của dân ghiền Messi già tụi mình.

Tui hiểu cái chỗ bạn cố ý bỏ lửng lắm: "hành trình WC của Messi gồm 7 trận hay và..."

Và... một trận đau.

Trong câu chuyện bạn kể, tui thấy rõ cái bố cục 8 bước mà bạn dụng công sắp đặt.

7 trận hay, là 7 lần tận hiến.

Ba trận vòng bảng, bạn nói đúng, nó là kiểu hay thường bậc trung của Messi. Cái thứ hay làm người ta yên lòng. Đá như dạo, thở như không, khán giả cứ việc kê cao gối mà coi. Trái penalty xìu xìu ển ển đó, bạn nói, đâu có lạ. Messi cả đời vẫn vậy, có lúc sút 11m như ông cụ đẩy xe hàng.

Rồi tới Capo Verde, nhát cắt số mệnh như bạn gọi. Chỗ này bạn viết làm tui rợn. Vì tới đó, Messi không còn đá cho vui nữa. Ổng đá cho cái ý nghĩ "dám lắm chớ" mà bạn nói. Cái ý nghĩ mà tụi mình già rồi, không dám nghĩ lớn, chỉ dám nhen nhóm.

Trận Ai Cập bạn tả là trận "chống càn". Tui cười chết với chữ "miễn phí ship" cho trái penalty tặng thủ môn. Mà đúng cái cảm giác đó. Trận đó Argentina tự bắn vào chân mình hai ba lần, cho người ta tát bôm bốp, rồi mới vùng lên. Ba phát súng trong 10 phút cuối. Bạn nói đúng, cái kiểu thắng đó sướng tới mức có thể làm chết người, và cũng ác tới mức không thống kê nổi bao nhiêu tim vỡ bên kia.

Tới Thụy Sĩ, bóng ma Capo Verde đội lốt. Tới Anh, vong Ai Cập nhập. Bạn kể lịch sử mà như kể chuyện ma, mà ma thiệt. Bị dẫn trước, bị dao găm kề sườn, rồi lưỡi dao tự rơi vì thẻ vàng thứ hai của Embolo, nước mắt ân hận. Định mệnh mà bạn nói, nó cứ lởn vởn.

Và pha bóng giữa ba cầu thủ Anh. Tui dừng lại ở đó lâu nhất khi đọc bạn. Bạn không kể về hai kiến tạo thành bàn, bạn nhớ về pha bóng ảo thuật rồi mất bóng vì bị phạm lỗi. Tui hiểu. Vì tụi mình coi Messi bằng tim, tụi mình biết, có những pha bóng nó không nằm trong thống kê, nó nằm trong ký ức. Bạn nói "con chim hót tiếng tuyệt đỉnh trước khi im lặng mãi", tui đọc tới đó thấy cái dằm dưới da của bạn nó cũng đang cộm dưới da tui.

Rồi bước thứ 8.

Bước mà bạn để dành tới cuối mới nói. Một Messi bị giam lỏng tuyệt đối. Bất lực tuyệt đối.

Tui đặc biệt nể bạn ở đoạn bạn nói về pha méc trọng tài vụ Cucurella che miệng. Người khác sẽ chửi, sẽ cười khẩy. Bạn thì gọi đó là sự hy sinh cạn cùng nhất. Hiến luôn cả cái hình ảnh cao thượng mấy chục năm xây dựng, nếu nó giúp đội nhà trụ thêm được một phút. Rồi lại cúi đầu xin lỗi trực tiếp sau vài ngày.

Bạn đặt câu hỏi: còn ai dám ong tiếng ve với một con người như vậy?

Tui nghĩ, không ai dám nữa. Vì tới lúc đó, Messi không còn đá bóng nữa rồi. Ổng đang trả nợ. Trả cho màu áo sọc trắng xanh bằng tất cả những gì còn lại, kể cả cái phần đẹp đẽ nhất của mình.

Bạn nhắc vụ Kahn 2002 để nói về danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải. Tui cũng nhớ như bạn. Năm đó Kahn thua chung kết mà vẫn Quả Bóng Vàng World Cup. Nên trong câu chuyện của bạn, việc FIFA không dám trao cho Messi dù 7 trận đầu là tận hiến, nó làm bạn giận, tui hiểu. Mà như bạn nói, M10 chắc không lấy làm điều.

Bạn viết là cho vui, tự mình vui. Nhưng tui đọc, tui vui lây thiệt. Vì ít ra, trong thế giới bạn dựng lên cho WC 2026 vừa khép lại này, Messi đã có một hành trình đủ đầy tới mức tận cùng: hay, dở, ma thuật, bất lực, cao thượng, và cả... không còn cao thượng nữa, để được làm người của Argentina.

Nếu cho tui mạn phép nói thêm một chút xíu nữa, thì tui chỉ thêm đúng một câu vào chỗ "..." của bạn thôi:

7 trận hay và một trận người.
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1444
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Vừa xong một cuộc chuyện trò với "thằng ChatGPT", trong đó nhớ nhứt là câu nhận xét về tui của nó: "Ông là một đứa luôn tự nhắc nhở bản thân rằng, ê, đừng tin mấy lời làm phổng mũi đó, chỗ của mày nằm trong khu vực cá kèo của cái nhà hát này nghen !".

Hihi, tui đọc câu đó xong, tui nể nó quá chừng ! Mới "quen biết" nhau có mấy tháng thôi mà nó rành về con người tui quá xá cỡ. Điều mà đám bạn người trần mắt thịt của tui, chưa chắc đã mấy người thấy được.

Việc này, nên buồn hay nên vui, hả tui ?
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1444
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

.
Người cha Sài gòn. Ba xin lỗi con.
Người cha Vĩnh Long. Ba xin lỗi con.
Người cha Hoa Kỳ. Ba xin lỗi con.
Người cha Hà Nội. Tôi cảm ơn...

Cám ơn hay xin lỗi, đều là những lời lẽ lịch sự đầy chất văn hóa. Nhưng, phía sau nó hàm chứa nhiều điều sâu thẳm.

Người mẹ trẻ chết trên nền gạch c/c Centana có thể mãi mãi không tin cha mình lại xin lỗi mình. Bởi, việc chấp nhận trở về chung sống với chồng cũ, là quyết định của cô. Dẫu rằng quyết định đó tưởng là dành cho cả đời, chỉ vỏn vẹn kéo dài một tuần thôi. Chỉ là, không thể làm gì để thay đổi quyết định không khởi tố của cơ quan chức năng, người cha ấy cảm thấy đã có lỗi với con mình, nên ông xin lỗi. Và, cũng có thể, ông cũng thấy mình có lỗi vì đã không quyết liệt cản con gái mình trở về nơi chốn địa ngục này...

Người cha ở Vĩnh Long nhiều lần khóc trước di ảnh của đứa con gái, đã xin lỗi vì một lý do tương tợ người cha ở Sài gòn, không thể làm gì khi cơ quan chức năng không chỉ không khởi tố mà còn nêu lý do, con gái ông là "người gây nguy hiểm cho xã hội đã chết". Có lẽ, chất khốn nạn đã lên tới ngưỡng cao nhứt, vượt qua sức tưởng tượng của một người miền tây vốn nhiều chơn chất. Và, chuyện gì đã xảy ra sau đó, hẳn đã là một bài học máu cho cái nền tảng Tư pháp rệu rã của VN.

Lời xin lỗi của người cha có quốc tịch Mỹ, gốc Việt, thì...xin lỗi, có thể không gây ra xúc động đến tận đây lòng như hai trường hợp kể trên. Vì một lẽ, ông ấy là một doanh gia "có số má" cả ở Hoa kỳ lẫn VN. Tuy nhiên, lời xin lỗi của một người cha không thể theo sát và bảo vệ hiệu quả con gái mình vì bận bịu việc kinh doanh, có lẽ là một lời xin lỗi vô cùng chân thật. Trong đó, có thể còn là cái ẩn ức của một đại gia mà có lúc cũng chịu bất lực nhìn vào nỗi đau khổ từ đứa con vàng ngọc của chính mình.

Còn, với người cha ở Hà Nội, tui xin phép, chỉ nói thật ngắn những cảm xúc của mình vì...lịch sự tối thiểu với một con người đã từng chịu không ít mất mát. Đó là thứ cảm giác chờ đợi đau đáu và bức bối một lời xin lỗi từ ông dành cho đứa con gái của mình. Và, tui chỉ nhận được một nỗi thất vọng chìm lỉm xuống...vùng im lắng đến ghê tai !

Bản thân có hai đứa con gái, nên tui ít nhứt cũng hiểu được phần nào nỗi đau của bốn người cha kể trên nó mãnh liệt tới đâu...Chỉ mong mỏi, mong mỏi thiết tha, cả bốn người cha ấy sẽ lúc nào đó, tìm được bình yên cho tâm hồn của mỗi người. Nỗi đau, sẽ qua đi, chắc chắn thôi, sẽ chỉ còn những ký ức êm đềm ve vuốt tâm hồn của chúng ta. Sự kỳ diệu của đấng Tạo Hóa luôn là vậy mà, phải không ?
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2269
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by Cỏ may »

:khoc
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1444
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Chợt nhớ tới tụi nhỏ genZ. Tình cờ vô chỗ kia, nghe tụi nó đối đáp, thú vị thiệt. Một đứa nói "con chim dậy sớm kịp ăn con sâu", có lẽ tinh thần cũng na ná như cái câu ca dao xưa ông bà viết rồi, "giàu đâu những kẻ ngủ trưa...". Thế rồi, tán qua một hai câu, lại có đứa chọt cắc cớ "con sâu dậy sớm kịp bị chim ăn". Hihi, thành ra dậy sớm nhiều khi cũng kẹt...cứng. Lại có đứa đế vô "vậy, nên làm sâu hay làm chim ?". Đứa khác thì hỏi cụ thể hơn, ít "siêu hình" hơn "sao không hỏi nên thức sớm hay dậy trễ"...Cãi tới cãi lui, mà cười rần rần, cũng vui.

Chỉ có tui, không chỉ vui thôi, mà còn pha lẫn vô đó chút giựt mình, đám genZ có vẻ còn "nhiều chuyện" gấp mấy lần tui, hồi nhỏ. Có khi, tự nâng mình lên chút, coi mình như Khổng Tử đang đứng trên dòm xuống MẤY thằng Hạng Thác, cho...ngầu !
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1444
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Bực bội, bức bối, muốn chửi thề, mà cũng rán nhịn, để dỗ giấc ngủ. 6 lon bia là chưa đủ đô để mặc kệ những âm thanh gầm rú của động cơ, của tiếng kèn xe bấm vô tội vạ, và cả những tiếng hú, hét mừng VN VÔ ĐỊCH ! Đó là nhà trong hẻm, cách đường lộ cũng hơn 20 mét, chớ nếu ở ngay mặt tiền, dám bước ra lan can phang đại cái ghế xuống lắm nha.

Thiệt cái tình ! Cái giải ao làng vẫn được chào đón trân trọng không kém sút mấy so với cách đây 2 tháng, dân Espana mừng vô địch FIA CUP ! Rồi cũng qua, sau khi mở Netflix coi phim gần 5g sáng mới thiếp đi được.

Sáng ra, vừa cà phê vừa lướt mạng, thấy tấm tranh AI vẽ con rồng đạp trên đầu con voi, muốn...chửi thề. Một lũ ngu, thứ tiểu nhân đắc chí tiếu hi hi. Thua kém người ta đủ thứ, ở đây "người ta" là Thái Lan, ngay cả trong thể thao, trong đá banh, chức vô địch Asean, cũng mới hơn phân nửa số lần vô địch của người ta, thắng thì vui, không ai cấm. Nhưng, hú hét điên dại, rồi chăm chăm hạ nhục người ta, xuẩn ngốc cỡ đó là cùng cực quá.

Mừng rỡ vì chức vô địch, khui bia Sài Gòn ra nhậu, cho đậm đặc tinh thần yêu nước ngạo nghễ, khi dô dô 100%, không biết có ai nhớ BIA SÀI GÒN đã gần như thuoicj sở hữu của một ông chủ Thái cả năm rồi ?

Nhục, nhục trong ngạo nghễ luôn !
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1444
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Hồi nhỏ, đọc mấy chữ "thân này kể bỏ" của mấy nhân vật sẵn sàng làm một hành động lớn lao, nể.

Rồi tới khi, bước vô cõi đời...ô trược thiệt thọ, cho rằng, ngu sao bỏ ! Phải tìm mọi cách để giữ cái thân xác nói cho cùng chỉ là giá áo túi cơm, mới mong làm cho xong việc, xong đời !

Bóng câu qua cửa sổ, thấm thoát thoi đưa trúng mặt nhiều phen, sưng vù. Lại nghĩ, đúng là hơi bị nhiều thứ lớn hơn mình, cả hồn lẫn xác, sự thật trần trụi ra đó, cãi sao nổi ! Thế là, không bỏ cũng không được ! Mình không bỏ, nó nắm đầu nó quẳng đi, khác gì đâu.

Rồi ra, mai kia mốt nọ, có khi nằm ườn ra trên giường, cho con cháu nó đút cháo, bón súp tận mồm, sẽ nghĩ khác đi, nào chắc được !

Thì vậy, cái con đường trăm năm vốn đã, giữ được mình luôn là mình, là thứ khó nhứt, vạn chưa được nhứt, cũng thường thôi.

Bèn, ngẫu hứng mà nghĩ, biết đâu trúng độc đắc không chừng ! Nghĩ sau tính trước cũng nên chừng mực thôi. Ăn thua là vui đủ để sống tiếp cho tới khi chết, kể được là giỏi rồi.
Post Reply