Mỗi Ngày Vài Câu...

Kinh tế, chính trị, lịch sử, ngôn ngữ, chính sách, tôn giáo
------ veritas et aequitas --------

Moderator: Mãi Yêu Thương

User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2223
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by Cỏ may »

Chúc mừng năm mới anh . Chúc anh nhiều sức khỏe. Chúc gia đình một năm mới an khang thịnh vượng.
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2223
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by Cỏ may »

thangtram wrote: Sun Feb 08, 2026 5:15 Trường học gì mà lạnh ngắt lạnh tanh, tưởng đang bãi trường không !

Tha thẩn ra vô, sân trường lớp học gì cũng vắng teo !

Em nghĩ chắc Trường đang ăn Tết.
Hihi
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1405
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Kể cả khi phải Sống Mòn, cũng phải Mòn cho ra Hồn ! Anh nghĩ vậy, và chúc mọi người chung quanh anh đều đạt được điều này !

CHÚC NĂM MỚI MÒN CHO RA HỒN NHA !
User avatar
Mãi Yêu Thương
Khối trưởng
Posts: 1710
Joined: Sun May 03, 2020 11:14

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by Mãi Yêu Thương »

thangtram wrote: Tue Feb 17, 2026 4:10
Mãi Yêu Thương wrote: Tue Feb 17, 2026 4:00 Chị Rừng trốn học lâu nay.

Chúc mừng năm mới vui vẻ và mạnh khỏe, viết nhiều hơn nữa cho mấy chị em đọc nhe anh ơi. May là có anh giữ ấm trường.
Trâu già chẳng nệ dao phay mà !
:halo :then
Image
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2223
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by Cỏ may »

thangtram wrote: Wed Feb 18, 2026 4:29 Kể cả khi phải Sống Mòn, cũng phải Mòn cho ra Hồn ! Anh nghĩ vậy, và chúc mọi người chung quanh anh đều đạt được điều này !

CHÚC NĂM MỚI MÒN CHO RA HỒN NHA !
Dạ,Hihi.
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1405
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Chờ hết tết. Hết T thì còn ết. Thêm vô cái vụ chờ, e là chỉ còn...chờ ết chết mà thôi !!!
User avatar
Cỏ may
Khối trưởng
Posts: 2223
Joined: Wed May 06, 2020 8:40

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by Cỏ may »

thangtram wrote: Mon Feb 23, 2026 4:25 Chờ hết tết. Hết T thì còn ết. Thêm vô cái vụ chờ, e là chỉ còn...chờ ết chết mà thôi !!!
:( :( :(
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1405
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

.
những mùa chưa khuất đủ lâu
thành muôn giọt nước rơi nhàu vào đêm
lòng tôi cống rãnh một miền
thì . cam tù đọng nhiều thiên thu . nằm

tháng Tư về . tháng Tư quen
những ga xép nín ho hen . chờ người
chiêm bao cũ kỹ tàn rồi
cơn điên đảo cũng đứt hơi . cười buồn

nụ cười chữa thẹn . ẩm ương
giữa chân dung . những đường mương . chảy vào
bài thơ . chuyện vãn tầm phào
chén trà chung rượu tào lao . để rồi...
.
.
lu bu mớ ám ảnh . rời
lam nham lổn nhổn cả đời . ngu lâu

Thường niên, hễ tới tháng Tư, là hay dòm lịch coi bữa nay là mấy tây rồi. Cái thói quen vừa nhàm chán, vừa ngoay ngoắt, tui nghĩ không chỉ tui thôi, mà lắm kẻ khác, chắc là không khác mấy.

19.4.1975, bắc quân kiểm soát tới đâu rồi, 51 năm sau, muốn biết không gì bằng nhờ ả Gúc-gồ, điều này thì già như tui không nói, già hơn tui cũng nhiều người còn rành hơn 6 câu vọng cổ. Có điều, tui lại thích ngồi moi óc hơn, coi như luyện trí não, làm chậm bước chân của thằng họ Lãng được chút nào hay chút nấy !

51 năm trước, trong ngày này, tui không chắc được còn bao nhiêu tướng lãnh, trong bộ tham mưu lẫn tướng trực tiếp ngoài mặt trận, còn giữ được tinh thần đễ tìm cách làm chậm bước tiến của địch quân ? Năm mười, hay chỉ đôi ba, thậm chí tới mức không có ai hết ? Chẳng có công trình nghiên cứu khoa học nào tìm hiểu chuyện này cho cặn kẽ. Tui thấy hầu như toàn bộ đều là những phán đoán, nhận định đầy cảm tính, độ khả tín không hơn tui, thằng dân ất ơ lá mít, bao nhiêu !

Có lẽ lúc này, là thời điểm mặt trận Xuân Lộc đang rực lửa, mấy trái bom GPU được quyết định thả hay chưa, không nhớ nổi. Bắc quân, với cả chục sư đoàn, võ trang tận răng, thậm chí có cả không quân (điều chưa từng xảy ra trong suốt cuộc nội chiến bắt đầu từ những năm 60 cho tới thời điểm này), dần áp sát thủ đô của quốc gia VNCH, chờ ra đòn knock out, đòn quyết định.

Sức cùng, lực kiệt, quân lực VNCH, một lực lượng từng có thời được những tổ chức đánh giá tiềm năng quân sự tiếng tăm nhận định là lực lượng mạnh thứ Sáu trên toàn cầu. Mỉa mai thay, cái sức mạnh đó đã bị triệt tiêu gần như toàn bộ sau khi văn bản Hiệp định Ba Lê còn chưa ráo mực ! Giờ đây, thời điểm trở thành đoàn quân thất trận ngay trên căn cứ địa lớn nhứt của mình, đã kề ngay sau gáy ! Bắc quân có ban cho họ phát súng ân huệ hay không, là điều tùy...hỉ !
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1405
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Còn hơn hai tiếng nữa là đầu hàng rồi ! Tui vẫn nhớ như in lúc ông chú hàng xóm, ông Thượng sĩ An ninh già, đang lúi húi đào hầm bằng cái xẻng trong sân nhà mình, tui đứng nhìn một hồi, rồi nói với ông: "Con nghĩ chắc không cần nữa rồi, chú !". Ông ngưng tay, chống xẻng nhìn tui, ý hỏi tại sao phải ngừng. Tui nuốt nước miếng, chọn lời rồi nói: "Đầu hàng rồi chú, ông Big Minh vừa tuyên bố xong.".

Ông Thượng sĩ già không trả lời tui tiếng nào (chắc ông nghĩ vốn sạch sẽ rồi, lời lớm gì), chỉ ngó thẳng vô mặt tui, im lặng. Có khi ông đang nuôi chút hy vọng mỏng manh nào đó rằng tui chỉ đang nói đùa thôi, chớ...nói vậy mà không phải vậy. Tui nhìn vô mắt ông thêm chút nữa, rồi...quay lưng trở vô nhà. Trong nhà, B tui đang ngồi kế bên cái radio, chờ nghe thêm tin mới...

Sau đó mấy ngày, tui mới hay tin ông vừa được xuất viện, rời nhà thương về nhà, hình như là nhà thương Sài gòn, xéo xéo chợ Sài gòn. Ông bị một viên đạn lạc (chắc là bắn chỉ thiên) rơi từ trên trời xuống, xuyên từ vai trái, xuống hông phải, mà không gây bất cứ phần nội tạng nào. Thiệt là hú vía, và cũng thiệt là may mắn. Không biết viên đạn xuất phát từ nòng súng Mỹ hay Tàu, từ ngón trỏ vui mừng của đoàn quân chiến thắng, hay từ một ngón trỏ khác, ngón trỏ buồn bã, tuyệt vọng, phẫn uất của tàn quân nhập phố ! Mà, thiệt ra, từ ai cũng thế thôi, cũng là một ngẫu nhiên, kiểu trên trời rớt xuoings, trúng ai nấy...hưởng mà thôi.

Ông Thượng sĩ già ấy đã mạnh khỏe trở lại, sống hùng sống mạnh hay sống mòn sống sót, không dám chắc, tới mãi năm ngoái mới thiệt thọ ra đi, thọ hơn 90 tuổi một chút. Tui có qua thắp cho ông hàng xóm một nén nhang, không khỏi nhớ tới ánh mắt trống rỗng của ông thời khắc nhận được tin đầu hang từ vị tổng tư lệnh tối cao mới keng chưa tới 48 giờ tại vị.

Bữa nay, ngồi viết lại những hàng chữ này, ngôbr ngang nhiều nỗi nênh, như sóng vỗ...
thangtram
Khối trưởng
Posts: 1405
Joined: Tue May 05, 2020 7:25

Re: Mỗi Ngày Vài Câu...

Post by thangtram »

Đã đi qua gần nửa tháng Năm. Hơn năm mươi năm trước, quãng này là "lung tung xèng" lắm. Phố phường vừa ầm ĩ vừa thinh lặng, một tình trạng trái khoáy không khó hiểu lắm. Ầm ĩ những cờ đèn kèn trống phô trương những cảm xúc "hồ hởi" của những kẻ thắng trận và đám bám đuôi, tục gọi cách mạng 30. Còn, im ắng thinh lặng nó nằm trong đuôi mắt của mỗi người Sài gòn, nghĩa là dân sống trong vùng tạm chiếm.

Nói thêm một chút về từ "hồ hởi". Đây là một trong khá nhiều từ ngữ mà dân miền nam (bên này vĩ tuyến 17) phải gồng lên mà nghe, rán để hiểu cho trúng, xài bậy ăn...gậy như chơi. Ăn gậy thôi, chớ nhà nước lúc đó (Ủy ban Quân quản), còn nặng nề tâm lý coi thường đồng tiền lắm, họ đâu có coi bảy triệu rưỡi ra gì ! Để nhớ lại coi, ngoài hồ hởi, còn có diễu binh, sự cố, bức xúc, cái nồi ngồi trên cái cốc, chiếc đài, đồng hồ không người lái, chiến sĩ lái, chiến sĩ gái, máy bay lên thẳng, lính thủy đánh bộ...cơ man là từ mới. Ngoài mớ từ ngữ mới, còn một số bị đảo ngược như đảm bảo, triển khai, thay vì bảo đảm hay khai triển như dân miền nam quen xài trước giờ.

Mới 13 tháng Năm thôi, nhưng, tuyên truyền cổ động cho ngày 19 tháng Năm đã rầm rộ lắm rồi. Dân ở đâu không biết, chớ dân Sg á hả, không có thói quen mừng sinh nhựt người dưng, im lặng ngó cái chộn rộn của xã hội bằng một thái độ hơi khó hiểu. Kiểu, có quen biết máu mủ gì đâu mà làm dữ ! Hơn nữa, không ít người Sg có chút hiểu biét đều hiểu, cái ngày này là chiêu trò chính trị mà thôi, một thủ thuật không lấy gì sạch sẽ cho lắm. Nhưng, thân phận phó thường dân vùng tạm chiếm, sức mấy mà dám ý kiến ý cò gì.

Cờ phất, đèn giăng, kèn rúc, trống gõ ì xèo bưng tai bưng óc cứ thế mà làm khổ cặp mắt đôi tai của người Sài gòn thuở đó. Thậm chí, một số người quá khích còn mô tả bằng thành ngữ mới nổi, "coi khỉ Trường Sơn diễn trò". Thú thiệt, tui không tự mình nói lên hay lặp lại loại thành ngữ này, nhưng trong bụng thì hoàn toàn hiểu được tại sao thiên hạ (ở Sài gòn) thích thú xiển dương nó. Hiểu được, nhưng không tán thành việc nhạo báng này. Thậm chí, có lần tui phản bác luôn, bảo, tụi bây chọc quê những kẻ lần đầu giáp mặt những tiện nghi văn minh hiện đại, cái lúng túng, cái nhầm lẫn của họ có đáng để cười cợt coi thường không ? Bỏ tụi bây vô một tòa buyn đinh ở Nữu Ước, coi tụi bây có làm được gì ra hồn hay chỉ có thể làm trò cười cho đám người vốn đã quen thuộc không gian ấy ?

Cãi nhau ra trò chớ không phải tranh luận bình thường đâu. Nhưng, tui nhận ra, sau đó, khi có mặt tui, tụi nó ít hẳn phần nhạo báng những kẻ quê mùa kia. Dẫu sao, cũng đỡ cho tui bực bội bức bối trong bụng...

Nói gì thì nói, những ký ức ngồn ngộn, hơn nửa thế kỷ rôi, vẫn lai rai nổi lên lều bều trong đầu tui, như rác. Có điều, tới cái tuổi này rồi, vui buồn chi cũng tiềm tiệm phiên phiến mà thôi. Cũng mừng. Chớ, nặng nề triu trĩu hoài, sống sao nổi !
Post Reply