Mỗi Ngày Vài Câu...
Moderator: Mãi Yêu Thương
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Tu mà, sao dễ được !
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Một ngày đặc biệt !
Trong văn hóa Phú Lang Sa, ngày Cá tháng 4 là ngày xả srtess, tha hồ tặng nhau cú lừa mà không sợ bị...mắng nhiếc hoặc ra tòa. Cũng vui !
1 tháng 4, cũng là ngày Ba tui thường cà rỡn với con cháu, là ngày cùng ký nhận bản án chung thân, chung kiếp, chung nhà với Má tui hồi năm 1943. Ông nói, đừng có mà giỡn mặt với ngày cà rỡn, nó trở thành thiệt thọ 100%, không cãi được đâu.
Ngày này, cũng là ngày một cây đa cây đề bự chảng của nền âm nhạc Việt Nam lìa trần, rời bỏ chỗ ở trọ để về miền không ai biết. Năm 2001, TCS đã tay không lên đường, con đường dẫn tới đâu, cũng không ai chắc. 10 năm sau, 2011, một người bạn thân của tui, cũng ké ông Sơn ngày này, trút hết, buông hết, đi cái ót. Thương thù giận oán gì gì, cầm bằng về mort, ngọt xớt.
Văn hóa Pháp, một thời lừng lẫy, đã dần dà trở thành lợt lạt trong nhãn quan của cả thế giới, dẫu vậy, Cá Tháng Tư chưa hề mất dạng hẳn, vẫn lấp ló đâu đó, nhe răng cười vô mặt cả thiên hạ, vui ra phết.
Còn ngày lễ thành hôn của ông bà Nội sắp nhỏ, ngày ông Dự ôm bản án chung thân với bà Đào, vẫn được con cháu nhắc và nhớ, dai dẳng tới giờ vẫn chưa trôi vào quên lãng. Kể ra cũng ấm lòng, hai hũ tro cốt của Ba Má tui, có khi cũng được ấm lên một chút dưới mái chùa VL bên huyện Nhà Bè...
Và tui, vẫn nhớ ngày thằng bạn tui ọc ra cả thau máu, rồi đi, đi mãi. Vụ này dĩ nhiên không lấy gì làm vui, vui chăng là khi nhớ tới nó, tui ngồi lai rai nghe Một Cõi Đi Về của ông TCS, càng gắt nhớ thêm...
Trong văn hóa Phú Lang Sa, ngày Cá tháng 4 là ngày xả srtess, tha hồ tặng nhau cú lừa mà không sợ bị...mắng nhiếc hoặc ra tòa. Cũng vui !
1 tháng 4, cũng là ngày Ba tui thường cà rỡn với con cháu, là ngày cùng ký nhận bản án chung thân, chung kiếp, chung nhà với Má tui hồi năm 1943. Ông nói, đừng có mà giỡn mặt với ngày cà rỡn, nó trở thành thiệt thọ 100%, không cãi được đâu.
Ngày này, cũng là ngày một cây đa cây đề bự chảng của nền âm nhạc Việt Nam lìa trần, rời bỏ chỗ ở trọ để về miền không ai biết. Năm 2001, TCS đã tay không lên đường, con đường dẫn tới đâu, cũng không ai chắc. 10 năm sau, 2011, một người bạn thân của tui, cũng ké ông Sơn ngày này, trút hết, buông hết, đi cái ót. Thương thù giận oán gì gì, cầm bằng về mort, ngọt xớt.
Văn hóa Pháp, một thời lừng lẫy, đã dần dà trở thành lợt lạt trong nhãn quan của cả thế giới, dẫu vậy, Cá Tháng Tư chưa hề mất dạng hẳn, vẫn lấp ló đâu đó, nhe răng cười vô mặt cả thiên hạ, vui ra phết.
Còn ngày lễ thành hôn của ông bà Nội sắp nhỏ, ngày ông Dự ôm bản án chung thân với bà Đào, vẫn được con cháu nhắc và nhớ, dai dẳng tới giờ vẫn chưa trôi vào quên lãng. Kể ra cũng ấm lòng, hai hũ tro cốt của Ba Má tui, có khi cũng được ấm lên một chút dưới mái chùa VL bên huyện Nhà Bè...
Và tui, vẫn nhớ ngày thằng bạn tui ọc ra cả thau máu, rồi đi, đi mãi. Vụ này dĩ nhiên không lấy gì làm vui, vui chăng là khi nhớ tới nó, tui ngồi lai rai nghe Một Cõi Đi Về của ông TCS, càng gắt nhớ thêm...
- Mãi Yêu Thương
- Khối trưởng
- Posts: 1698
- Joined: Sun May 03, 2020 11:14
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Anh Thăng
Ọc ra máu vậy, có thể là xuất huyết dạ dày nặng, mất máu nhiều rồi đi luôn.
Ọc ra máu vậy, có thể là xuất huyết dạ dày nặng, mất máu nhiều rồi đi luôn.
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Thì, nó đi luôn sau đó, ngay và liền. Nhận tin trong nửa chừng tiệc cưới, phi thẳng tới nhà là...thấy có nải chuối trên bụng nó rồi.
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
50 năm trước, thời điểm này, ngày nào tui cũng xách xe đi lòng vòng Sài gòn, chứng kiến những chộn rộn, lơ láo của người dân thủ đô.
Lúc này, đương nhiệm Tổng thống VNCH là ông giáo già, cựu đô trưởng, cựu PTT Trần Văn Hương, sau bài tuyên bố từ nhiệm gay gắt và nặng nề oán trách của TT Thiệu, dài cả hơn hai tiếng đồng hồ. Tui và Ba tui ngồi nghe không sót một chữ được phát trực tiếp trên TV. Nhìn và nghe ông Thiệu thao thao bất tuyệt suốt bài diễn văn ứng khẩu đó, tui đã mơ hồ cảm nhận được những thay đổi long trời lở đất sẽ xảy ra sau đó.
Không nhớ chắc chắn ngày TT Thiệu từ chức (mài mại là 21.4), nhưng ngày Quyền Tổng thống Trần Văn Hương trao chức vị TT cho cựu Đại tướng Dương Văn Minh là buổi tối 28.4, tui nhớ rất rõ. Đêm đó, phi trường Tân Sơn Nhứt bị phi đội A.37 (tiêm kích bán phản lực) do phi công Nguyễn Thành Trung (đặc tình VC) dẫn đầu cuộc tấn công từ phi trường Phan Rang (đã thất thủ). Lúc đó, anh chị tui đang ở trong TSN, Ba Má tui đã rất lo lắng khi sáng hôm sau đọc báo. Còn lúc đó, cả nhà nghi ngờ đó là một cuộc đảo chánh của tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ như tin đồn râm ran cả tuần vừa qua.
Những hơi thở cuối của VNCH, nền đệ nhị cộng hòa của miền Nam, vào ngày 25, đã hoi hóp lắm rồi...
Lúc này, đương nhiệm Tổng thống VNCH là ông giáo già, cựu đô trưởng, cựu PTT Trần Văn Hương, sau bài tuyên bố từ nhiệm gay gắt và nặng nề oán trách của TT Thiệu, dài cả hơn hai tiếng đồng hồ. Tui và Ba tui ngồi nghe không sót một chữ được phát trực tiếp trên TV. Nhìn và nghe ông Thiệu thao thao bất tuyệt suốt bài diễn văn ứng khẩu đó, tui đã mơ hồ cảm nhận được những thay đổi long trời lở đất sẽ xảy ra sau đó.
Không nhớ chắc chắn ngày TT Thiệu từ chức (mài mại là 21.4), nhưng ngày Quyền Tổng thống Trần Văn Hương trao chức vị TT cho cựu Đại tướng Dương Văn Minh là buổi tối 28.4, tui nhớ rất rõ. Đêm đó, phi trường Tân Sơn Nhứt bị phi đội A.37 (tiêm kích bán phản lực) do phi công Nguyễn Thành Trung (đặc tình VC) dẫn đầu cuộc tấn công từ phi trường Phan Rang (đã thất thủ). Lúc đó, anh chị tui đang ở trong TSN, Ba Má tui đã rất lo lắng khi sáng hôm sau đọc báo. Còn lúc đó, cả nhà nghi ngờ đó là một cuộc đảo chánh của tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ như tin đồn râm ran cả tuần vừa qua.
Những hơi thở cuối của VNCH, nền đệ nhị cộng hòa của miền Nam, vào ngày 25, đã hoi hóp lắm rồi...
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Những ồn ào rộn rã rồi cũng qua, yên tĩnh quay về với ngày cuối tháng Tư. Loay hoay trong đầu tui hai câu trong bài thơ khá dài (Ta Về) của nhà thơ TTY, chạy tới chạy lui như âm thanh phát ra từ một cuộn băng audio bị lỗi.
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này
Thầm ước, rồi sẽ có một lúc nào đó, thay vì ngạo nghễ tự hào, thay vì uất hận bi thương, ngày 30 tháng Tư hàng năm sẽ được mỗi người Việt nhắm mắt lại, chúc lành cho người còn sống, cầu siêu cho người đã chết, giải oan, cởi bỏ những khuất tất trong lịch sử, không còn phân biệt bên nào thắng, phía nào thua...thêm một lần nào nữa...
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này
Thầm ước, rồi sẽ có một lúc nào đó, thay vì ngạo nghễ tự hào, thay vì uất hận bi thương, ngày 30 tháng Tư hàng năm sẽ được mỗi người Việt nhắm mắt lại, chúc lành cho người còn sống, cầu siêu cho người đã chết, giải oan, cởi bỏ những khuất tất trong lịch sử, không còn phân biệt bên nào thắng, phía nào thua...thêm một lần nào nữa...
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Vậy là cũng hơn tháng cầm ghi-đông bon từ nhà trực chỉ Sở Thú rồi bọc qua đại lộ Đông-Tây quành qua chỗ một thời mang tên chợ Nancy mà về. Kể ra, đoạn đường này còn ngắn hơn đoạn đường thường đi hai chục năm trước mỗi sáng, lại không cần gò lưng qua cây cầu nào. Có mấy lần, tính rấn thêm chút, thử gồng mình qua cây cầu chưa từng qua, kể cả bằng xe gắn máy, cầu Ba Son, nhưng...chưa dám thử. Gần bảy mươi rồi, chuyện đột quỵ vì gắng sức quá mức, đâu khó gặp. Bị một cái đùng, e khổ cho không ít người, chắc là không nên. Già rồi, chịu khó tém tém chút, nên vậy.
Lóng rày, mặt trời lên sớm, mồ hôi đổ nhiều hơn, "tháng năm chưa nằm đã sáng", ông bà mình có dặn rồi. Từ đầu hẻm đạp ra đường, cũng yên bụng hơn, mấy ông bà chạy tay ga mút ga, không vì ánh sáng nhá nhem mà tiễn tui đi ngoài ý muốn. Có bữa, thấy còn xa lắc, cỡ 50 mét, mà vừa băng qua chưa tới phần bên kia đường, đã nghe cái vèo, sát sạt xé gió. Cái bả vai gãy, cái cùi chỏ còn gắn miếng inox, làm phản xạ của tui khá là ù lì chớ hết nhanh nhẹn như cách đây ba năm, ớn lạnh !
Sáng nay đạp xe qua chỗ gần chợ Thái Bình, không thấy người phụ nữ bán mấy rỗ khoai lang luộc và chuối luộc, hình như có cả khoai môn khoai từ thì phải. Hoặc bà ra trễ vì ngủ quên, hoặc không còn vốn để lấy hàng về luộc đem ra chợ bán. Hy vọng là không phải vì nguyên nhân thứ hai...
Sài gòn ban sáng chưa nghìn nghịt xe cộ, đạp xe tà tà vẫn có đủ thời gian ngó ngang nhìn dọc, cũng vui. Không trở lại thói quen đạp xe này thì...chẳng có dịp nào để ngắm Sg nữa. Chạy xe hai bánh lúc Sg đã thiệt sự thức dậy tuôn ra đường xá, lo né nhau đã là kỳ công, ở đó mà bỏ thời giờ quan sát, nguy cơ đụng cái rầm, té cái đùng là cao như núi.
Ngặt cái, đạp xe vầy, ăn hơi bị hao. Trước đây, ăn một ngày một bữa đã thành thông lệ, giờ...nhiều hôm đói quay đói quắt. Thôi thì, muốn có thứ này phải chịu mất thứ kia, đòi hỏi được hết coi sao đặng !
Lóng rày, mặt trời lên sớm, mồ hôi đổ nhiều hơn, "tháng năm chưa nằm đã sáng", ông bà mình có dặn rồi. Từ đầu hẻm đạp ra đường, cũng yên bụng hơn, mấy ông bà chạy tay ga mút ga, không vì ánh sáng nhá nhem mà tiễn tui đi ngoài ý muốn. Có bữa, thấy còn xa lắc, cỡ 50 mét, mà vừa băng qua chưa tới phần bên kia đường, đã nghe cái vèo, sát sạt xé gió. Cái bả vai gãy, cái cùi chỏ còn gắn miếng inox, làm phản xạ của tui khá là ù lì chớ hết nhanh nhẹn như cách đây ba năm, ớn lạnh !
Sáng nay đạp xe qua chỗ gần chợ Thái Bình, không thấy người phụ nữ bán mấy rỗ khoai lang luộc và chuối luộc, hình như có cả khoai môn khoai từ thì phải. Hoặc bà ra trễ vì ngủ quên, hoặc không còn vốn để lấy hàng về luộc đem ra chợ bán. Hy vọng là không phải vì nguyên nhân thứ hai...
Sài gòn ban sáng chưa nghìn nghịt xe cộ, đạp xe tà tà vẫn có đủ thời gian ngó ngang nhìn dọc, cũng vui. Không trở lại thói quen đạp xe này thì...chẳng có dịp nào để ngắm Sg nữa. Chạy xe hai bánh lúc Sg đã thiệt sự thức dậy tuôn ra đường xá, lo né nhau đã là kỳ công, ở đó mà bỏ thời giờ quan sát, nguy cơ đụng cái rầm, té cái đùng là cao như núi.
Ngặt cái, đạp xe vầy, ăn hơi bị hao. Trước đây, ăn một ngày một bữa đã thành thông lệ, giờ...nhiều hôm đói quay đói quắt. Thôi thì, muốn có thứ này phải chịu mất thứ kia, đòi hỏi được hết coi sao đặng !
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Đi từ chỗ cụ thể tới chỗ hư vô, thường là một hành trình vô định, cả không gian lẫn thời gian, nhưng, vẫn là một hành trình của chính bản thân mình.
Ngược lại, bắt đầu từ hư vô để ngược về nơi chốn cụ thể, kể ra không phải là điều không thể. Chỉ có điều, cái đứa chạm đích, không chắc là bản thân mình.
Trặc trẹo là vậy !
Ngược lại, bắt đầu từ hư vô để ngược về nơi chốn cụ thể, kể ra không phải là điều không thể. Chỉ có điều, cái đứa chạm đích, không chắc là bản thân mình.
Trặc trẹo là vậy !