Mỗi Ngày Vài Câu...
Moderator: Mãi Yêu Thương
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Từ hồi nhỏ xíu, còn học Tiểu học, đọc được câu "Một liều, ba bảy cũng liều. Càm bằng con trẻ chơi diều đứt dây", đã khoái, khoái chí ra mặt. Tới nỗi ông già xụ xụ mặt, biểu, hay ho gì cái vụ ẩy tả ngậu xị đó. Phải nói, hơi cụt hứng. Nhưng, không muốn mà nên, thuộc lòng luôn, rồi, lần hồi từng chút, trở thành một thằng nhóc ẩu tả ngậu xị hồi nào không hay. Chắc, tại cái hồn cốt sẵn vậy ! Ba tui, ông Nội bà Nội, Má tui, ông Ngoại bà Ngoại...thấy, đều là người chỉn chu cả đời, có thấy ai có máu liều đâu ! Hay là gene lặn từ thời ông cố bà sơ nào chăng ! Nghi vậy quá. Chớ, xét từ huyết thống tới môi trường giáo dục, trớt quớt.
Giờ, già háp, ngồi nghĩ, rồi tưởng tượng ra một khách giang hồ thân sơ thất sở, một thân một mình lang thang vô miền đất mới, dọc ngang nào biết trên đầu có ai, thấy sông thì lội, thấy rừng thì mở, thấy cá cua thì vớt, thấy hùm beo thì...né, thấy đất lành thì...đậu lại, ở, thấy chán thì xách đít qua chỗ khác, là thấy sướng tê rồi...Tưởng tượng khách giang hồ đó là ông hay bà mình, còn đã điếu hơn.
Người miền ngoài có cái sướng được mày mò gia phả, trích dẫn ông nọ bà kia, tha hồ ngạo nghễ, cũng hay ! Nhưng nói thiệt, so với người ở đây, có cái sướng khác, bảo đảm ngon hơn. Đó là, tha hồ mà tưởng tượng ông bà mình là ai, là...giống gì. Giống gì cũng bảnh, không giống ai, càng đã tỉ. Thậm chí, mang án xuy, trượng, đồ, lưu, tử gì gì cũng đâu có nhợn. Chỉ cần một cái tay nải, lưu lạc về phương nam xa mút cà tha, thích đi đâu là đi, thích nằm đâu là nằm, còn gì sướng bằng !
Diều băng mà, xổ số thôi...
Giờ, già háp, ngồi nghĩ, rồi tưởng tượng ra một khách giang hồ thân sơ thất sở, một thân một mình lang thang vô miền đất mới, dọc ngang nào biết trên đầu có ai, thấy sông thì lội, thấy rừng thì mở, thấy cá cua thì vớt, thấy hùm beo thì...né, thấy đất lành thì...đậu lại, ở, thấy chán thì xách đít qua chỗ khác, là thấy sướng tê rồi...Tưởng tượng khách giang hồ đó là ông hay bà mình, còn đã điếu hơn.
Người miền ngoài có cái sướng được mày mò gia phả, trích dẫn ông nọ bà kia, tha hồ ngạo nghễ, cũng hay ! Nhưng nói thiệt, so với người ở đây, có cái sướng khác, bảo đảm ngon hơn. Đó là, tha hồ mà tưởng tượng ông bà mình là ai, là...giống gì. Giống gì cũng bảnh, không giống ai, càng đã tỉ. Thậm chí, mang án xuy, trượng, đồ, lưu, tử gì gì cũng đâu có nhợn. Chỉ cần một cái tay nải, lưu lạc về phương nam xa mút cà tha, thích đi đâu là đi, thích nằm đâu là nằm, còn gì sướng bằng !
Diều băng mà, xổ số thôi...
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Hihi, tính đi chu du thiên hạ hả anh?
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Sao anh em mình giống nhau dữ vậy ta?
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Ngọt lịm, ngọt gắt, ngọt ngay, tui thích ngọt ngay nhứt. Nghe tĩnh từ đệm này nó rất chi là...ngay ngắn, đôn hậu. Trong một rừng ngôn ngữ, lẫn khẩu âm của mọi miền, mỗi người thường là vô thức, thích một vài kiểu nào đó mà, nếu yêu cầu chỉ ra lý do, rất khó để trả lời cho minh bạch.
Cũng như yêu say đắm, chết mê mệt vì một ai đó, cũng đâu dễ trả lời ! Lắm khi, ba bốn chục năm sau, ngoảnh lại cùng mớ hồi ức li ti và lỗ chỗ, cũng, buộc phải đầu hàng.
Khó thiệt, chẳng phải chơi.
Cũng như yêu say đắm, chết mê mệt vì một ai đó, cũng đâu dễ trả lời ! Lắm khi, ba bốn chục năm sau, ngoảnh lại cùng mớ hồi ức li ti và lỗ chỗ, cũng, buộc phải đầu hàng.
Khó thiệt, chẳng phải chơi.
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Hẽ thương, là ghét...
Hễ đi, là tới...
Hễ sống, là chết.
Hễ đi, là tới...
Hễ sống, là chết.
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
quặt què quặt quẹo . cầm lên
năm ba cái họ cái tên lạ rồi
trăm năm khóc khóc cười cười
chẳng ra giòn chẳng ra tươi . thiệt tình !

năm ba cái họ cái tên lạ rồi
trăm năm khóc khóc cười cười
chẳng ra giòn chẳng ra tươi . thiệt tình !
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Giòn cườ, tươi khóc, trẻ dai.
Re: Mỗi Ngày Vài Câu...
Cũng lâu lắm rồi, không hề nghe thấy con nít Sài gòn xài chữ "lêu lêu". Nhớ là, sau biến cố 75, vẫn có nghe trong một bản nhạc mới "lêu lêu lêu rửa mặt như mèo, xấu xấu lắm chẳng được mẹ yêu..." Đứa gái lớn chắc chắc chắn là đã từng hát, sau đó tám năm, không biết đứa gái nhỏ có còn hát bài này không...
Ngôn ngữ của đất Sài gòn nói riêng, xứ miền nam, nói chung, lần hồi mai một, nghĩ cũng buồn buồn. Tui không phải là người thủ cựu bài tân, càng không phải kẻ kỳ thị vùng miền, kể cả trong chuyện ngôn ngữ. Nhưng, chăm chăm đè đầu cởi cổ, áp đặt ngôn ngữ của một vùng miền lên cả nước, chăm chăm chỉ cho phép từ ngữ của một vùng miền xuất hiện trên tất tần tật báo đài, kể cả báo đài địa phương thì...hết nói !
Quý vị ơi, làm ơn dòm lại, để tiếng nói, chữ viết Việt Nam mỗi ngày một phong phú thêm, chớ đàng này, càng lúc càng thui chột, là có lỗi với cha ông nhiều lắm.
Đừng để thiên hạ tứ phương dòm vô, vui miệng lêu lêu mắc cở, chỉ thêm nhục mặt.
Ngôn ngữ của đất Sài gòn nói riêng, xứ miền nam, nói chung, lần hồi mai một, nghĩ cũng buồn buồn. Tui không phải là người thủ cựu bài tân, càng không phải kẻ kỳ thị vùng miền, kể cả trong chuyện ngôn ngữ. Nhưng, chăm chăm đè đầu cởi cổ, áp đặt ngôn ngữ của một vùng miền lên cả nước, chăm chăm chỉ cho phép từ ngữ của một vùng miền xuất hiện trên tất tần tật báo đài, kể cả báo đài địa phương thì...hết nói !
Quý vị ơi, làm ơn dòm lại, để tiếng nói, chữ viết Việt Nam mỗi ngày một phong phú thêm, chớ đàng này, càng lúc càng thui chột, là có lỗi với cha ông nhiều lắm.
Đừng để thiên hạ tứ phương dòm vô, vui miệng lêu lêu mắc cở, chỉ thêm nhục mặt.