bữa kia trời đất buồn như cỏ
cứ rộng dài ra chẳng bến bờ
tôi mơ một giấc nghe mình khóc
giọt lệ đìu hiu màu rất xưa
Gõ mới bốn câu, nghe mùi quen lắm, hơi giựt mình. Thú thiệt, chỉ sợ bị thơ một ai đó, hàm hàm hồ hồ mang tiếng đạo văn, thì khổ. Loay hoay nhờ mợ Google một hồi, chẳng đâu vào đâu.
Vậy, coi vậy chớ còn chưa yên lòng được. Google thôi mà, Phật bà trăm tay ngàn mắt lắm khi còn bỏ sót điều này điều nọ, G, chắc gì ăn thua !
Trăn trở một hồi, cụt mọe cái hứng. Đâm ra...bực. Bực mình thôi, nào dám bực ai.
Mồng hai, ngày mới, thức dậy, lòng mềm. Yên ả gì đâu. Chớ như sáng mồng một, tiếng kêu thảng thốt của chàng chó cưng khi bị cả cánh cửa cuốn rơi sầm lên lưng. Rất may mắn, khoảng hở bốn tấc chưa đủ độ gia tốc để làm gãy xương sống của chàng...Đồng thời, cũng kịp thời có hai bàn tay bảo mẫu chia giùm lực va chạm. Hu hu, bằng không...thôi, không dám nói.
Ờ, coi như của đi thay mạng. Khóc tiếng Miên thôi, chưa đến nỗi khóc tiếng Mỹ. Mừng tai qua nạn khỏi...